Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

VU LAN, TẾ CÔ HỒN SỐNG - (Thơ Hùng Nguyễn)

alt
  
      Vu Lan, tế cô hồn sống.

Vu Lan ta tế các ngươi
Đám cô hồn sống bị đời lãng quên
Những thằng dư tuổi thiếu tên
Cặp mắt đỏ quạch chiều trên xứ người...

Vu Lan ta tế các ngươi
Một mâm thịnh soạn tình người tình quê
Ăn rồi, đừng tính đường về
Núi sông hẵn chán trò hề chúng ta...

Vu Lan ta tế các ngươi
Đám cô hồn sống một thời với ta
Vài ly rượu trắng dối già
Thử so nước mắt Nam kha mấy nồng...

Vu Lan ta tế các ngươi
Đám cô hồn sống khóc cười đệ huynh
Âm công mấy khúc siêu sinh
Đưa nhau về cõi miếu đình tha phương...

                     (Hùng Nguyễn)
 

QUA ĐÈO LẤY GÁI PHÚ YÊN - (Thơ Hùng Nguyễn)



   qUa ĐèO lẤy GáI pHú YêN.

Qua đèo lấy gái Phú Yên
Da thơm như biển, lòng hiền như trăng
Cánh tay phơn phớt lông măng
Coi mắt đở phải... băn khoăn (xxx) (xxx)...
                   *
                *     *
Qua đèo lấy gái Phú Yên
Xì-líp size X, xu-chiêng size L
Ngơ ngơ cặp mắt nai tơ
Bỏ rừng, đi lạc vào thơ đa tình...
                  *
               *    *
Qua đèo lấy gái Phú Yên
Chữ Tình thư pháp, Chữ Tiền chân phương
Chữ Yêu na ná chữ Thương
Giò hầm đu đủ, sữa cương, réo chồng...
                   *
                *    *
Qua đèo lấy gái Phú Yên
Đã ham rơm rạ lại ghiền gió đông
Chiều chưa tắt nắng, đốt đồng
Bỏng từng vết móng tay hồng trên lưng...

                             (Hùng Nguyễn)
  

KHÚC HOAN CA NGƯỜI ĐỰC - (Thơ Hùng Nguyễn)


      Khúc Hoan Ca Người Đực.

Một bầy Người Đực sáng nay
Cổ cồn cà vạt, chân giày đánh xi
Hoan hô tổng thống Hoa Kỳ
Nuôi ăn nuôi ở khác gì mẹ cha...

Một bầy Người Đực sổ lồng
Qua sông liền chữi non sông hết lời
Gạo đồng mắm khạp chưa vơi
Nghĩa nhân đã vợi đã rời lương tri...

Một bầy Người Đực lên chùa
Ghè tan Phật đất đi mua Phật vàng
Chùa sang sư sãi cũng sang
Ma cô đỉ điếm sắp hàng quy y...

Một bầy Người Đực từ tâm
Mua tờ vé số những năm trăm ngàn
Thương người phận gái cơ hàn
Rộng lòng mua nốt ngàn vàng giúp em...

Một bầy Người Đực vinh quy
Kiệu hoa Khổng Mạnh ghé chi sân đình
Quan viên mũ áo xùng xình
Đứng che cho kín anh linh cụ đồ...

Một bầy Người Đực đái ngồi
Săm soi đồng loại sụt trồi ra sao
Xông trầm nắn nót tám câu
Rằng thơ tao chảy vẫn sâu hơn mầy...

Một bầy Người Đực xưng thầy
Làm thơ chữi lộn ỉa đầy thi ca
Hán Nôm "bán thịt lộn da"
Thương ông Lý Bạch đẻ ra hậu đường...

  -Xin chào đồng loại của ta
Những bầy Người Đực đứa xa đứa gần
Rủ về tạ lỗi phù trần
Kẻo mai bia miệng dở thằng dở ông...

                     (Hùng Nguyễn)



TỬ SĨ CA. - (Thơ Hùng Nguyễn)

alt
       
        TỬ SĨ CA.

Mấy thằng nằm dưới cỏ cây
Có hay mây trắng vẫn bay về nhà?
Ghé vào cặp mắt mẹ già
Mười năm khóc trẻ đến lòa nỗi đau.

Mấy thằng nằm lại rừng sâu
Có hay sông núi bể dâu xong rồi?
Mười năm búi tóc hóa vôi
Trắng rêu dáng đá ai ngồi vọng phu.

Mấy thằng nằm lại đất thù
Có hay lá cõi ngàn thu cũng vàng?
Mười năm rụng đến cội tàn
Muốn về ai thắp khói nhang mà về.

Mấy thằng nằm chết đê mê
Có hay xương máu đã chê tượng đài?
Mười năm chiến sử bi hài
Dưới ba tấc đất còn ai ngậm cười.

Mấy thằng nằm lại cuộc chơi
Có hay nhạc tế dạy đời chóng quên?
Mười năm mẹ võng chiều vênh
Bò lên bia vẹt lau tên con mình.

                   (HÙNG NGUYỄN)


 

Thơ Hùng Nguyễn - (Trang 25)

VƯỜN THU TRĂNG SẼ CHÍN MUỒI
                                        
Ta bỗng rùng mình. Ồ! Thu sang
Vườn ai nhếch nhác lá khô vàng
Bao mùa xưa đã... trăng du đãng
Em đếm làm chi nhịp ngựa hoang.

 Ta ở muôn trùng, em biền biệt
Nhìn nhau, trăng cũ thắp đôi miền
Bên ta chưa khuyết, em bán nguyệt
Mấy dặm Thu tàn nẻo đoàn viên?

 Ta biết lòng mình hung hăng sóng
Để bến ai ngồi hóa vịnh rong
Mùa Thu biển mặn cùng em khóc
Trăng biết gì đâu cũng chập chùng

 Ta yêu em, rồi ta... rất thương
Cành đau lá chết lắm đoạn trường
Một mình ngồi vá trăng vô lượng
Thắp sáng đường về ngựa thập phương

 Ta muốn về. Ta muốn về thôi!
Cùng em đêm chuốc "Dạ quang bôi"
Uống say, đốt sạch mùa buồn tủi
Ngủ dưới vườn Thu trăng chín muồi.
  
_____________________________
  
       tÍn HiỆu ĐèN vÀnG.

Có mò trong ngực người yêu
Mới hay đi mãi cũng nhiều rủi ro
Buồn -Vui... bên nhỏ bên to
Nhịp tim thắp thõm những hò hẹn... điêu.

Có mò trong váy người yêu
Mới hay nắng sớm mưa chiều luân phiên
Cỏ thu rối rắm đôi miền
Qua ghềnh, vọng thác xô nghiêng phận mềm.
  
________________________________
  

     đỜi ĐờI eM tHơM.

Chiều ôm vóc lụa chua lòm
Hôn tay "bốc mắm" nghe thơm quá chừng
Lẽ nào tình đã tiệt trùng
Hay thương nhau quá, đâm khùng, bậu ơi!

                                   (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Hùng Nguyễn và Lục Bát Tứ Tiệt Bình Dân (6)


alt
     
  
    NGỰA VỀ NAM.

Ngựa miền Trung thổ về Nam
Qua chiều lắm cỏ đâm ham Sài Gòn
Cỏ từ đũng váy gái non
Cỏ tươi đến tận miền son gái già.
  
___________________________

     BỤI VƯƠNG GIA.

Thứ phi hoàng hậu lầu xanh
Rượu giang hồ uống mà thành quân vương
Úp ly dạ ngọc bên đường
Long nhan trắng mắt phố phường đỏ xanh.
  
_________________________________

     VIẾNG MỘ.

Rủ nhau viếng mộ ông bà
Chuối bông thì ít Vốt-ka thì nhiều
Mới trưa mặt đã như chiều
Tổ tiên rã thịt quạ diều còn bay.
  
___________________________

     NGHĨA.

Em dâu đã bỏ em ta
Sợ em lúc chết thành ma không chồng
Thương em, đâu dám đèo bòng
Cái vòng đạo lý như còng khóa tay.
  
__________________________

     THIỀN TÂM.

Làng đồn chùa chứa thi nhân
Bảy phần Bùi Giáng ba phần Thích ca
Rượu thơm ngát chiếu kiết già
Tâm thiền giữa rún đàn bà khỏa thân.
  
______________________________

     GA XÉP.

Đoàn tàu có ghé sân ga
Làm ơn nhắn lại vài ba hồi còi
Kẽo chiều thị trấn mồ côi
Đường ray ga xép lẻ loi khóc muồi.
  
____________________________

     HÓA KIẾP.

Kiếp này đã lỡ cỏ cây
Kiếp sau ráng biến thành mây về nhà
Mây người chạm trán mây ta
Hóa mưa mà khóc quan hà biệt ly.
  
_____________________________

     HÃI.

Ta không sợ đất sợ trời
Gan to chưa chắc có người nào hơn
Vậy mà... mẹ giận, em hờn
Lại nghe nước mắt đau hơn đòn thù.
  
______________________________

     CẬP NHẬT ĐỜI.

Thời xưa quần lãnh lưng thun
Có thương cũng chẵng cho luồn tay vô
Nay đời dây kéo quần bò
Không thương sao biết (xxx)(xxx) nhất làng.
  
_________________________________
  
     MỘNG DU.

Đêm nay đừng ngủ với ai
Để chiêm bao dắt liêu trai em về
Hoa vàng cuối độ sơn khê
Chín con mắt nẫu tứ bề mộng du.
  
____________________________

     ÁO DÀI.

Sững sờ dáng lụa áo dài
Hông em trắng nõn lõa ngoài nhân gian
Ta tu chửa sạch lòng trần
Vài cen ti mét mộng gần Quan Âm.
  
_____________________________

     NỖI NHỚ BUỒN HIU.

Đêm nằm đứt ruột nhớ người
Sá chi có thể tinh lời hứa suông
Đùng đưa lưới võng mắt buồn
Sợi mây đã mục, con buôn đã giàu.
  
____________________________

        NGỘ.

Niết bàn..., tu khổ, lại xa
Em ngồi toilet bằng ba thiên đàng
"Đi mau, về chậm" đấy chàng!
Em thơm em sạch như hàng chưa khui.
  
_______________________________

     TIẾNG ĐÊM.

Em nằm đâu đó trong ta
Có nghe sâu thẳm tỳ bà phỉnh đêm
Có nghe ngọn vú reo mềm
Mừng nhau Bắc đẩu xuống thềm ái ân.
  
_____________________________

     ĐỒNG CẢM.

Ai từng ăn mặn ngủ chay
Mới thương những chiếc tàu bay lạc bầy
Ai từng ngủ mặn ăn chay
Mới thương kẽ đói kéo cày trên non.
   
________________________________
  
       NẾM  CHIỀU.

Khi thèm một chút mênh mông
Ta le lưỡi liếm vào không gian chiều
Hoàng hôn lắm trẻ thả diều
Chợt nghe vị giác vướng nhiều hương xưa.
  
_________________________________

     CHIỀU NGƯỢC.

Sáng nay chim hót quá chừng
Dường như nắng đã rập rình đâu đây
Mưu đồ gầy lại cơn say
Ô hay, nát rượu từ ngày em đi !
  
______________________________

     KINH CHIỀU.

Thương chi thứ gái có chồng
Tiếc chi con sáo trong lồng người ta
Để chiều Bát nhã ngân nga
Trang kinh khẩn thiết phương xa chán chồng.
  
__________________________________

         LIẾM.

Trùng phùng ta liếm mặt nhau
Như Phèo liếm Nở, như Mầu liếm Nô
Mặt người nắng hạn đồng khô
Mặt ta dúm dó thương hồ về kinh.
   
______________________________

       RÓT CHIỀU.

Xòe chi đôi kẻ ngón tay
Vốc chiều chảy hết sạch ngày nắng thơm
Ngữa ra chằng chịt ma phương
Lối về hun hút nẽo đường mây không.
  
_______________________________

     TÌNH CHAY.

Hôn người nước miếng như chao
Râu ta như cải chấm vào ngọ trai
Thương mình một cuộc tình chay
Nghe da thịt réo... ăn mày mỏ chuông.
  
_______________________________

     MIỀN HOÀNG HÔN.

Nắng chiều xô núi cũng nghiêng
Biết che có hết nửa miền lãng quên?
Người về lắm tuổi không tên
Ngó quanh ngó quất ai đền đời ai?
   
______________________________

     GIỮA NGOẶC ĐƠN.

Bần thần như gái mất trinh
Cửa lòng khép kín, cửa mình hở hang
Thơ ngoan chưa kịp xuống hàng
Thơ hoang đâu sẵn chảy tràn ngập nhau.


                  (HÙNG NGUYỄN)  

 

 

THƠ SONG ĐẤU - (Hùng Nguyễn và Lan Phương KTV).


alt

Nguyên tác bài thơ:
         (Bài thách của Lan Phương KTV)
 

KHÚC MUỘN

 

Có phải Thu về dỗ gió lay?
Quyện trời u ám trĩu lòng mây
Chênh chao phiến úa phai vườn cũ
Mộng mị dòng ngâu nhạt núi gầy
Những cánh tàn hoa hờn tủi rụng
Mấy mùa quên hẹn nhớ thương vây
Từ chim vẫy biệt xa mòn mỏi
Để sóng lang thang biển mặn đầy.
                (Lan Phưong KTV)
_________________________________

      alt
      (Bài đấu của Hùng Nguyễn)
          KHÚC HẸN
Về thôi kẻo lá vườn thu lay
Giọt nhớ em nhòa trắng ngõ mây
Kẻ đợi rêu phong bờ mắt thẳm
Người đi bụi phủ vết chân gầy
Niềm thương lặng lẽ bao tìm bắt
Nỗi hận âm thầm lắm bủa vây
Hỏi biển bao giờ thôi sóng cả
Thuyền anh cập bến tình em đầy.
___________________________________
  

-Hùng Nguyễn dịch thơ Thất ngôn của Lan Phương sang thơ Lục bát:
    KHÚC MUỘN

Thu về dỗ gió lay ư?
Sao chiều trĩu xuống trầm tư mây ngàn
Chơi vơi lá rụng vườn tàn
Khẳng khiu Ngâu núi ướt tràn chiêm bao
Hoa rơi... hoa héo... nghẹn ngào
Bao mùa thương nhớ run bao nụ tình
Chim trời thôi biệt hải trình
Sóng lênh đênh cũng vắt mình, biển ơi!
  
                         (Hùng Nguyễn)
_________________________________
______________________________________
    -Lan Phương chuyển thể Thất ngôn bài "KHÚC HẸN" của Hùng Nguyễn sang thể Lục bát, và sẵn tiện ký gởi chút mật ngôn của riêng mình. Rất mùi.

Dịch sang thể Lục Bát:

   KHÚC HẸN

Lá lay ta phải về thôi
Ngõ em mây nhớ nhòa phơi trắng chiều
Người chờ phong thẳm thềm rêu
Người đi bụi phủ chân liêu xiêu gầy
Lặng thương mướn, lặng khóc vay
Âm thầm bủa hận vọc vầy tim nhau
Biển ơi, sóng cả tan mau!
Thuyền anh tạ bến tình sâu, em đầy.

                        (Lan Phương KTV)

_____________________________________