Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

NÍU TAY CHÚA MÀ ĐI. - (Thơ Hùng Nguyễn)


alt

        NÍU TAY CHÚA MÀ ĐI.
                       (Cảm xúc từ Vietnamese Alliance Church of Boston)

Ta níu tay Chúa mà đi
Cố qua cho hết cuộc thi trường đời
Mai kia bỏ đất về trời
Không chừng cười được nụ cười hồn nhiên.

Ta níu tay Chúa mà đi
Đời trơn, sợ rớt lương tri dọc đường
Áo cơm đất khách đoạn trường
Cúi đầu khuất nhục, tha hương ngậm ngùi.

Ta níu tay Chúa mà đi
Lặng thầm từ buổi sinh ly xé lòng
Chiều nhìn bông tuyết mùa đông
Đau câu tử biệt lưu vong khó về.

Ta níu tay Chúa mà đi
Hướng về cố quận, còn gì buồn đâu
Quê nhà rồi cũng biển dâu
Cháu Con Dâu Rể, bạc đầu chắc... vui.

Ta níu tay Chúa mà đi
Bao nhiêu tủi cực sá gì hôm nay
Lòng người chỉ nửa bụm tay
Chúa trên xứ Mỹ hẳn đầy Từ tâm?

                            (Hùng Nguyễn)
Kitô giáo Chúa Giêsu với vector chéo
                 

DÁN LẠI BÓNG MÌNH - (Thơ Hùng Nguyễn).


alt
   
      dÁn LạI bÓnG mÌnH.

Tôi ngồi dán lại bóng mình
Chiều vênh vếch nắng, tôi vênh vếch... cười
Quê xưa, rách giữa lòng người
Xứ ai, tơi tả giữa lời ghen tuông...

Tôi ngồi dán bóng lên tường
Bật cười kha khả, đâm thương hại mình
Nắng chia ba góc... vô tình
Chân dung lập thể tượng hình (...) Em.

Tôi ngồi thổi tấm bóng khô
Dán trang cổ tích vào tờ vị lai
Phía này thái tử bỏ ngai
Phía kia cung nữ xỏ hài rút êm.

                             (Hùng Nguyễn)

alt

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Chiều rồi, anh dặn dò em (Hùng Nguyễn) - Men Chiều (Lan Phương KTV)

alt

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

Nguyễn Trọng Tạo đã CHIA - Hùng Nguyễn vừa TRỪ - (Cảm tác Thi Ca)


alt
  (Kính tặng Nhà thơ Nhạc Sĩ Nguyễn Trọng Tạo)

     TRỪ.
Trừ tôi,
Đời đã trừ tôi
Tiệc vui hạnh ngộ xong xuôi đêm này
Tôi mang một khúc đèn cầy,
một tờ lịch cũ
Tôi say một mình.

Trừ tôi,
Em đã trừ tôi
Trăm năm hạc nội bay côi cút trời
Tôi mang một cặp mắt Hời,
một phù điêu nứt
Tôi chơi một mình.

Trừ tôi,
Người đã trừ tôi
Ngàn năm nhân loại sinh sôi thiếu gì
Tôi mang một bụng từ bi,
một khai sanh mới
Tôi đi một mình.

    Tôi về tận phía cực âm
    Khoanh trong máng cỏ,
    liếc rằm an như
    Chào Đời,
    Chào Gái,
    Chào Người,
    - Cứ đi thong thả,
    cứ trừ Tôi ra.

                 (Hùng Nguyễn)
      
         (Sau khoãng 10 năm, từ khi nghe ca sĩ Ngọc Ánh hát nhạc phẩm "Một Dại Khờ, Một Tôi" của Phú Quang phổ từ bài thơ "Chia" của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, trong tôi cứ ám ảnh bởi một cảm xúc dồn nén, muốn bứt phá, muốn tung ra. Tôi luôn tìm nghe tìm đọc anh. Và, đêm qua, uống một bụng thần sầu, về nhà, bất chợt như quán tính thèm nghe một ca khúc, tôi mở máy, và lần nữa... Tôi đã xé được mình, vâng. Thỏa thuê, và trân trọng gởi tặng anh).

NGUYỄN TRỌNG TẠO

 alt
      CHIA

chia cho em một đời tôi
một cay đắng
một niềm vui
một buồn
tôi còn cái xác không hồn
cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

chia cho em một đời say

một cây si
với
một cây bồ đề
tôi còn đâu nữa đam mê
trời chang chang nắng tôi về héo khô

chia cho em một đời thơ

một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
chỉ còn cỏ mọc bên trời
một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…


                                    NGUYỄN TRỌNG TẠO