TRĂNG ĐÔI TA RẤT CŨ.
Trăng chết lâm sàng:
Trăng nguyệt thực
Em khổ cả đời:
Nhật thực anh
Đất trời chỉ tổ gây phiền phức:
Vô thường mưa nắng cũng ... đành hanh.
THƠM THO MỘT NỤ NGON LÀNH.
Miệng em cười thơm phức
Như cháo nếp đang sôi
Ta bỗng dưng thất đức
Muốn đè đầu hôn... môi.
VỢ DẶN TRƯỚC GIỜ LÂM TRẬN.
Tiệc tùng đừng nhắc Ngày Xưa
Rượu chưa kịp uống say sưa mất rồi
Buồn vui một kiếp lở bồi
Dễ thường dĩ vãng ăn hôi phận người.
Liên hoan đừng hỏi Chuyện Nay
Kẻo ly chửa cạn chửa say đã về
Bạn bè mỗi đứa mỗi bề
Hồn ai nấy giữ mà tề tựu vui.
(HÙNG NGUYỄN)
TRĂNG HẠ HUYỀN TRÊN THÁP CỔ.
Chia em một nửa trăng bên phải
Để thấy sông Chùa tiễn tháng Giêng
Ta còn một nửa trăng bên trái
Đủ thắp trắng đường về Phú Yên ?
Chia đôi thương nhớ mùa bán nguyệt
Từ thuở phân kỳ vắng thượng nguyên
Trăm năm chẳng lẽ dành nhau khuyết ?
Hai nửa trăng vàng... hai trời riêng.
Ta ở bên này trăng Phạm Lãi
Một nửa ngả nghiêng phía lưu đày
Em ở bên kia trăng quan tái
Một nửa đắm chìm mộng Phù Sai.
Mai mốt... trăng tìm trăng ở đâu ?
Tuế nguyệt mùa mùa cũng biển dâu
Hay về tháp cổ soi chim đậu
Thử bóng nhạn xưa mấy hồi đầu ?
Mai mốt... ta về, trăng cổ độ
Hai mảnh vàng son khóc hạ huyền ?
Sông Ba vớt vát câu thơ cổ:
-"Nguyệt lạc, ô đề, sương mãn thiên...".
(HÙNG NGUYỄN - 23 tháng Giêng năm Ất Mùi)
NGỰA CŨNG BUỒN THIU TRÊN ĐÈO CẢ...
Một ngựa chết gục lưng đèo
Núi mòn sông cạn ráng trèo làm chi?
Quạ diều bâu lấy tử thi
Bộ da đã bị lột khi mới... què.
Một ngựa đứng... đái trên đèo
Đầu cây ngọn cỏ bọt bèo đáng thương
Nước non ngàn dặm bất tường
Rùng mình phải gió quê hương thổi chiều.
Một ngựa ngơ ngác đỉnh đèo
Xuôi Nam? Ngược Bắc? Về theo hướng nào?
Gập ghềnh trời thấp đất cao
Bên hông đèo Cả ba đào biển Đông.
Một ngựa lững thững chân đèo
Đôi quang gánh nợ đời treo chuyến thồ
Cầm bằng mõi vó giang hồ
Giấc mơ đồng cỏ hóa khô trong tàu.
Một ngựa liếm lá cuối đèo
Ngậm ngùi vét giọt trong veo sương chiều
Biết còn mấy độ đìu hiu
Mà vung tiếng hí xé thiều quang... tan.
(HÙNG NGUYỄN - 12/3/2015)
TA VỀ VƯỜN HẠNH XUÂN NAY...
Em cười như thể còn con gái
Nửa rất hồn nhiên, nửa rất tình
Ta từng đọc sách nên khí khái
Dẫu phải lòng rồi cũng... nín thinh.
Em đi tung tẩy thời chân sáo
Bước giòn vườn hạnh nắng xuân sang
Có gã làm thơ mơ trâng tráo
Nắm được tay người, dắt... lang thang.
Em nhìn, cặp mắt nheo... Thị Hến
Lúng liếng đong đưa hóa... Thị Mầu
Thời nay kẻ sĩ đâu thèm chết
Chỉ tội tâm thiền, thoáng lao đao...
Em ngồi cứng ngắc như Tô Thị
Ta về, ai dám nhắc Vọng phu
Tình nào đã chết nơi thiên lý
Hóa đá nỗi buồn, say... nghìn thu.
(HÙNG NGUYỄN - Viết tặng bạn đồng môn ban C
Nhân ngày Họp Lớp thường niên 11 tháng Giêng Ất Mùi)
BẬU CỬA MÙA XUÂN TÔI...
Chim đậu bậu cửa... hót chơi
Mà Xuân tưởng thật lã lơi múa chuyền
Cứ làm ra vẻ trống chiêng
phải khua rộn rã tháng Giêng mới đầy...
Hoa đậu bậu cửa... thơm chơi
Rằng Quyên xưa đã bén hơi nhãn lồng
Trăm năm biết mấy thẹn thùng
Ái ân sao nỡ đánh đồng trăng hoa...
Trăng đậu bậu cửa... sáng chơi
Cớ gì tiểu thiếp khép đùi che duyên
Trăng cong chi nụ Điêu Thuyền
Nửa vầng hài ngọc xô nghiêng cung thành...
Ta đậu bậu cửa... nhậu chơi
Vài ly chớ mấy đã vơi trận sầu
Té ra đời thấm gì đâu
Buồn chi cho lắm, khổ câu thơ... bèo.
(HÙNG NGUYỄN - Mùng 10 tháng Giêng Ất Mùi)
MÙA XUÂN KHÓC KHÔ.
Mùa Xuân... dựa cột pháp trường
Bạn tôi đâu thấy quê hương lắc đầu
Đau này chỉ mỗi mẹ đau
Máu này chỉ thắm trên cầu nhục vinh
Dường như viên đạn rùng mình
Khi ghim vào thẳng khối tình nước non
Nghoẻo đầu ngực áo nhuộm son
Đất vương xác pháo rước hồn lìa thân...
Mùa Xuân... bó gối vệ đường
Mẹ tôi tóc rối mười phương gió lùa
Hỏi trời: Mưa đã tạnh chưa?
Để rừng ấm lại một mùa khổ sai
Máu xương mấy nợ tương lai
Mà đem vung vãi trên đài tồn vong
Ván cờ thua thắng chưa xong
Mười con Tốt thí qua sông... chết mười.
Mùa Xuân... ướt nửa chổ nằm
Em tôi lén lút khóc thầm người xưa
Trăm năm chi tội duyên thừa
Từ khua lóc cóc rượu đưa vó hồng
Từ em cuốn gói lấy chồng
Từ người ngã ngựa bên dòng sử oan
Thì thôi, một trận dỡ dang
Em lau nước mắt, mở màn... Chào Xuân.
(HÙNG NGUYỄN - Khai bút đầu năm Ất Mùi)