Thứ Tư, 6 tháng 5, 2015

Vượt sông trên đường vượt ngục. (Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn)

    CHIỀU SÔNG RAY.
Chiều sông Ray...
Gió sông Ray...
Bên kia nhân thế, bên này cõi ta
Sang ngang bỏ lại rừng già
Như con Rái Cá nhớ nhà vượt sông...

                (Hùng Nguyễn - Trại Bàu Lâm, Đồng Nai 1978)

 

      CHIỀU SÔNG BA.
Qua sông Ba, chiều, mưa sa
Nửa trên nửa dưới thịt da tím bầm
Sợ rừng kiệt quệ lâm thâm
Bơi qua không kịp, chạy nhầm đông tây...

             (Hùng Nguyễn - Trại A.30, Phú Yên 1979)

 

     CHIỀU SÔNG TIỀN.
Rùng mình... Bìm bịp kêu chiều
Một thân trơ trụi quạnh hiu sông Tiền
Nổi trôi rìu rác giang điền
Bên kia... đồng lác phước duyên có chờ?

            (Hùng Nguyễn - Trại Bà Bèo, Tiền Giang 1983)

    

    PHIÊN BẢN CHÂN DUNG.
Đi qua hoàng đạo em rồi
Ta về gương vỡ săm soi mặt mình
Ơ hơ, phiên bản chung tình
Cứ như mạng lưới đa hình Nhện giăng.
    
                                   (Hùng Nguyễn)

                                

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Tháng Năm viết ngắn - (Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn).

     GÁNH CỦA MẸ.
Mẹ già oằn mảnh lưng cong
Trời sầm vội gánh núi sông vô nhà
Sợ mưa ướt mất sơn hà
Máu xương con cháu lại nhòa đất đai.

     LÉN DÒM.
Lâu lâu rình gái tắm truồng
Thử coi dũng khí có còn như xưa
Đời buồn quá buổi chợ trưa
Ruồi bu kiến đậu hết lừa được nhau.

     CON... NGƯỜI.
Rủ nhau đội lốt con người
Ngon lành ta cũng biết cười khi đau
Học đòi chi lũ bọ sâu
Giả đò thương tiếc ngọn rau cuống cà.

                             (Hùng Nguyễn)

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

1/5/2015 (Tứ tuyệt)

   THẦM LẶNG DIỀU BAY.
Mười năm Dó cũng hóa Trầm
Trăm năm tên tuổi cứ thầm lặng tiêu
Cuộc Người lãng nhách như Diều
Gió ít thì rớt, gió nhiều thì băng.

    TÓC XƯA.
Những cơn say rượu không tính trước
Lại cứ loay hoay nhớ một người
Tóc mun lay láy choàng qua ngực
Giấu bớt phồn hoa trắng tận trời...

                    (Hùng Nguyễn)



Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

30/4/2015 (Hùng Nguyễn)


    TÀN BINH.
Người xưa... tráng sĩ lên mình ngựa
Đập vỡ quỳnh bôi, ra chiến trường
Chừ ta, đào ngũ lên... xe lửa
Ừng ực hồ trường, trốn thập phương.

    NỖI BUỒN SÔNG DỊCH.
Vắt đời chảy máu ra đặt cược
Trận này thua thắng cũng bằng không
Hoàng gia cả bóng cao mấy trượng
Thích khách mềm lòng nợ núi sông.

     VÁN CỜ TÀN.
Gióngchi hồi trống thu quân
Để bầy sĩ tốt nửa chừng buông tay
Xứ người đất khách, cũng may
Đầu xuân quảy lộc ăn mày cuối đông.

                     (Hùng Nguyễn)
 








Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015

Thơ vụn trên đường cái - (Thơ Hùng Nguyễn)

TRĂNG ĐÔI TA RẤT CŨ.

Trăng chết lâm sàng:
Trăng nguyệt thực

Em khổ cả đời:
Nhật thực anh
Đất trời chỉ tổ gây phiền phức:
Vô thường mưa nắng cũng ... đành hanh.


THƠM THO MỘT NỤ NGON LÀNH.

Miệng em cười thơm phức
Như cháo nếp đang sôi
Ta bỗng dưng thất đức
Muốn đè đầu hôn... môi.

VỢ DẶN TRƯỚC GIỜ LÂM TRẬN.

Tiệc tùng đừng nhắc Ngày Xưa
Rượu chưa kịp uống say sưa mất rồi
Buồn vui một kiếp lở bồi
Dễ thường dĩ vãng ăn hôi phận người.

Liên hoan đừng hỏi Chuyện Nay
Kẻo ly chửa cạn chửa say đã về
Bạn bè mỗi đứa mỗi bề
Hồn ai nấy giữ mà tề tựu vui.

               (HÙNG NGUYỄN)





Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

TRĂNG HẠ HUYỀN TRÊN THÁP CỔ. - (Thơ Hùng Nguyễn)


   TRĂNG HẠ HUYỀN TRÊN THÁP CỔ.

Chia em một nửa trăng bên phải
Để thấy sông Chùa tiễn tháng Giêng
Ta còn một nửa trăng bên trái
Đủ thắp trắng đường về Phú Yên ?

Chia đôi thương nhớ mùa bán nguyệt
Từ thuở phân kỳ vắng thượng nguyên
Trăm năm chẳng lẽ dành nhau khuyết ?
Hai nửa trăng vàng... hai trời riêng.

Ta ở bên này trăng Phạm Lãi
Một nửa ngả nghiêng phía lưu đày
Em ở bên kia trăng quan tái
Một nửa đắm chìm mộng Phù Sai.

Mai mốt... trăng tìm trăng ở đâu ?
Tuế nguyệt mùa mùa cũng biển dâu
Hay về tháp cổ soi chim đậu
Thử bóng nhạn xưa mấy hồi đầu ?

Mai mốt... ta về, trăng cổ độ
Hai mảnh vàng son khóc hạ huyền ?
Sông Ba vớt vát câu thơ cổ:
-"Nguyệt lạc, ô đề, sương mãn thiên...".

                (HÙNG NGUYỄN - 23 tháng Giêng năm Ất Mùi)



Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

NGỰA CŨNG BUỒN THIU TRÊN ĐÈO CẢ... -(Thơ Hùng Nguyễn).


NGỰA CŨNG BUỒN THIU TRÊN ĐÈO CẢ...

Một ngựa chết gục lưng đèo

Núi mòn sông cạn ráng trèo làm chi?
Quạ diều bâu lấy tử thi

Bộ da đã bị lột khi mới... què.

Một ngựa đứng... đái trên đèo
Đầu cây ngọn cỏ bọt bèo đáng thương
Nước non ngàn dặm bất tường
Rùng mình phải gió quê hương thổi chiều.

Một ngựa ngơ ngác đỉnh đèo
Xuôi Nam? Ngược Bắc? Về theo hướng nào?
Gập ghềnh trời thấp đất cao

Bên hông đèo Cả ba đào biển Đông.

Một ngựa lững thững chân đèo
Đôi quang gánh nợ đời treo chuyến thồ
Cầm bằng mõi vó giang hồ
Giấc mơ đồng cỏ hóa khô trong tàu.

Một ngựa liếm lá cuối đèo
Ngậm ngùi vét giọt trong veo sương chiều
Biết còn mấy độ đìu hiu
Mà vung tiếng hí xé thiều quang... tan.

                          (HÙNG NGUYỄN - 12/3/2015)