Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016
KHÚC AI ĐIẾU MÙA DỠ... (Lục bát Hùng Nguyễn)
KHÚC AI ĐIẾU MÙA DỠ...
Lần mò sông chảy biển đầy
Ta chia em cũng ngần này yêu thương
Lòng ta bá đạo triều cường
Em như cọng cỏ bất tường loay hoay
Thế rồi...
Gởi nắng non Tây
Em thành ngọn gió em bay lên trời
Ừ,
thì... ta bức tử Người
Gánh oan khiên đó, ngậm cười... quãy đi
Khói sương...
heo hút...
tịnh di
Cắn răng tử biệt sinh ly một mình
Bỏ ta mùa dỡ... ký sinh
Hư không cố níu theo nghìn trùng... Em.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016
TÁM VỚI ĐỒNG MÔN. (Thơ Hùng Nguyễn)
TÁM VỚI ĐỒNG MÔN...
Ta về gõ trộm chuông đánh thức
Nhắc Phật mười phương dậy, lên chùa
Kẻo Mai rụng kín y Bá nạp
Đâu kịp vàng bay sớm giao mùa...
Ngày xưa chú tiểu Kim Cang Tự
Uống nước sông Chùa mà sinh hư
Đầu nguồn ai gội chi tóc biếc
Dăm sợi trôi về trói lòng sư...
Ta ngồi làm khách trên núi Nhạn
Hồn Hời khắc khoải ngó sông Ba
Làm sao vá lại buồm xưa rách
Cho kịp sóng về hội đăng quang...
Qua sông Đà Rằng không ai tiễn
Cái thuở hồn nhiên, máu rẻ tiền
Chừ về, sông lạnh, không người đón
Bên cầu lộp bộp khóc tháng Giêng...
Bằng hữu ngày xưa đâu cả rồi?
Trăm năm vàng đá mấy ly bôi?
Mai còn sống sót về tìm lại
Từng hớp rượu người đốt cháy môi...
Nhớ một người xưa da cực trắng
Cặp mắt xanh lè thắp hải đăng
Vô tư đâu biết trong lòng dạ
một gã cô hồn đẹp như trăng...
Ta đâu phải Tề Thiên Đại Thánh
Năm trăm năm gánh Ngũ Hành Sơn
Ta chỉ có một đời kiêu hãnh
Gánh em trong cõi nhớ giam cầm...
Ngộ nhở mai này không về được
Biết miền bản quán mấy ai thương
Mà viết di ngôn lên vàng mã
Đợi gió phương Nam thổi vô thường...
Có phải bây giờ lên Thọ Vức
là đời an lạc phải không, ta?
Áo người tang chế đen rưng rức
Thổ mộ khói chiều, lệ... chu sa.
Ta vội bài thơ trong bão tuyết
Quen mùi đất khách lạnh kinh niên
Chỉ tiếc một đời mưa trắng mắt
Ai giữ cho mình giọt nắng riêng?
Con chim còn biết đi trốn lạnh
Ta: Người, chết sững giữa trời xanh
Bên kia, nắng của đời lương thiện
Ta tận bên này mộng tái sinh...
Không biết đêm nay trăng phường Sáu
có về phường Nhất kịp Nguyên Tiêu?
Soi dốc Ngã Năm dài nặng trĩu
Phố đổ xô người vượt bể dâu...
Nếu ngày xưa biết chừ ở Mỹ
Thì học làm chi chữ thánh hiền
Đêm đêm lén lút cười kiểu... Khỉ
Để nhớ ta còn rất... Phú Yên....
(HÙNG NGUYỄN - 16
/02/2016)
Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016
NGŨ NGÔN BUỒN VỚI MỌI. (Thơ Hùng Nguyễn)
NGŨ NGÔN BUỒN VỚI MỌI.
("mọi đi ta để mọi đi
mọi về chưa chắc còn gì xác ta...")
Một vỏ chai không rượu
Một bị thịt không hồn
Trên võng đời nặng trĩu
Chòng chành em... Buồn nôn.
Tay nào em gối mỏi?
Tay nào vò lưng ru?
Ôm nhau nằm rất tội
Mơ cùng về thiên thu...
Một ăn mày phố rộc
Một ã mọi rừng đau
Thơ buồn như di chúc
Muôn đời mồ côi nhau...
Cần cù em cái kiến
Chất phác ta con sâu
Gánh cõi Người lương thiện
Lấy gì mộng bể dâu?
Em về chiều sập nắng
Ta đi sớm mưa nhòe
Trời hai đời xâm xẩm
Mắt hai người đỏ hoe...
Có khi lời từ biệt
Chưa kịp rời khỏi môi
Đã nhớ nhau da diết
Mẹ kiếp... sao chia phôi?
Gã điên lên mạn ngược
Gái mọi lội về xuôi
Cả đôi ta đều... xước
Nhìn xót nhau, ngậm ngùi...
Có một bà Đức Mẹ
Trong lòng ta tiết trinh
Nửa đời chưa từng trẻ
Treo thể xác nhục hình...
Không còn Thơ để rót
Cho muồi chiều biệt ly
Thì đây... dao bén ngót
Lụi thấu tim người đi...
(HÙNG NGUYỄN- và mùa đông xưa lắc)
Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016
CÒN CHÚT GÌ NÓI PHỨT... (Lục bát Hùng Nguyễn)
CÒN CHÚT GÌ NÓI PHỨT...
Từ em lộc cộc mù không
Em chăn mùa gió giữa đồng đời tôi
Cỏ xuân mới nhú lưng đồi
Màu đông đã nhuộm mồ côi ngọn tình...
Từ em nổi sóng vỗ qua
Tôi không còn ví mình là đại dương
Biển không sóng: Mấy vô thường
Chỉ là vũng nước giữa đường lấm chân...
Từ em hóa bụi bay vào
Mắt tôi đỏ nỗi nghẹn ngào trăm năm
Cười vung đứt ruột tri âm
Ai oan khiên đó, đây thầm lặng đau...
Từ em vác cuốc lên gò
Đào chôn xác lạnh, vun mồ hồn tanh
Rồi cười như tiếng vạc sành
Kêu chiều chạy nắng về lành lặn xưa...
Từ em lưng mỏng cõng người
Tôi ôm vai nhỏ khóc đời khập khênh
Bỏ chùa sang lạy miếu đình
Sao chuông đồng nứt vẫn rền đuổi theo...
..."Từ tôi lấy được em rồi
Oán xưa hờn cũ coi mòi lãng quên
Cũng đành thừa tuổi thiếu tên
Mặc mưa mặc gió mòn lên bia đời...".
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016
PHỐ NHỎ, VẦNG TRĂNG VÀ EM. (Lục bát Hùng Nguyễn)
PHỐ NHỎ, VẦNG TRĂNG VÀ EM.
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ chạng vạng đến nhem nhuốc đời
Dường trong đôi mắt biết cười
Mùa xuân miên viễn suýt mời mọc ta...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ khánh kiệt bên thềm hoàng hôn
Ngậm ngùi nhật nguyệt càn khôn
Trời trăng cách trở mảnh hồn đối phương...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ đạm bạc khát thèm mà chi
Môi người, rằm chín, cuồng si
Khoe duyên dạ ngọc chắc gì riêng tư...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ khổ hạnh từ đêm gặp người
Mùa xuân thoáng cuối dốc đời
Liệu che có khắp khoảnh trời đông nhau...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ xộc xệch cũ mèm thơ ta
Trùng trình tóc chảy kiêu sa
Xuôi vai nguyệt tận chở ba đào về...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ sắc nổi hương chìm cõi riêng
Cơn mơ đâu phải mất tiền
Cơn mơ dẫu biết hão huyền vẫn mơ...
Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ linh cảm cũng đem ra buồn
Khi trăng chưa bỏ đầu nguồn
Khi em phố nhỏ vẫn tuồng tích xưa...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016
Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn: MÙA ĐÔNG ĐỘNG ĐẬY.
THỊ NGẠN.
Qua sông, ngó lại mặt sông
Ô hay, gợn sóng vẫn chòng chành đưa
Qua đời, ngó lại khoảnh trưa
Ô hay, chiếc bóng vẫn chưa đủ tròn !
HỒN CHỮ.
Một bầy con chữ co ro
Mùa đông hết dám khoe to khoe dài
Trông ai nhín chút trang đài
Thắp cho chút nắng để bài thơ reo.
HAI MẶT HÀNH TINH.
Buổi sáng giỡn mặt người yêu
Em cười, xấu hổ, hương chiều rồi anh
Ừ, thì gởi gió biển tanh
Coi như hậu cứ dổ dành tiền phương.
NHỚ NHÀ QUÊ.
Trâu bò còn biết nhớ chuồng
Em đừng nhắc nhở ta buồn làm chi
Một đời trăm hận thiên di
Trăm năm một gã cu li nhớ nhà.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015
ĐỔI Ý. (Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn)
ĐỔI Ý.
Chiều,
Trời đổi ý:
Thôi mưa
Bầy chim đổi ý:
Thôi lừa mùa sau
Em cười,
Đổi ý:
Gật đầu
Dụ ta đổi ý:
Lắc đầu...
Bó tay.
(HÙNG NGUYỄN)
Chiều,
Trời đổi ý:
Thôi mưa
Bầy chim đổi ý:
Thôi lừa mùa sau
Em cười,
Đổi ý:
Gật đầu
Dụ ta đổi ý:
Lắc đầu...
Bó tay.
(HÙNG NGUYỄN)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








