Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016
MÙA TRỞ CỜ. (Lục bát Hùng Nguyễn)
MÙA TRỞ CỜ.
Sáu năm qua Mỹ... trở cờ
Đời buồn như cứt dật dờ trôi sông
Chiều cười tứ đại giai không
Đêm bưng mặt khóc liệm dòng sử đau...
Sáu năm qua Mỹ... chưa lâu
Đủ quên nghĩa khí, quen câu chữi thề
Em ơi, đừng nhắn ta về
Kiếp này... đù... móa... hành nghề bán thân...
Sáu năm qua Mỹ... ngu dần
Ta thành robot đâu cần tư duy
Riết thơ như đĩ lỡ thì
Bướm chê ong chán phải đi đứng đường...
Sáu năm qua Mỹ... đâm thương
Đôi vai gánh núi giờ đương gánh hờn
Đứt dây, liệng phứt gáo đờn
Ta chôn ta giữa cô đơn cõi người...
Sáu năm qua Mỹ... thắt cười
Dưng không mà chịu sống đời bất lương
Áo cơm độ nhật tha hương
Hồn neo cố quận, xác nương... Huê kỳ.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016
EM THƠM NHƯ... MÙI BÔNG TẦN Ô THÁNG BẢY. (Thơ Hùng Nguyễn)
EM THƠM NHƯ...
MÙI BÔNG TẦN Ô THÁNG BẢY.
Nâng ly chạng vạng ngập ngừng
Buồn vui loang lổ màu rừng trong ta
Quê chừ xa mịt mù xa
Từ chưn thất bát đầu đà chôn kinh...
Bông Tần Ô thơm... đa tình
Tưởng mùi con gái quê mình bay qua
Thơm dã man
Thơm thiệt thà
Ta,
Thằng Mỹ Khỏ buồn... da diết, buồn...
Phải rồi,
Tháng Bảy,
Chuồn chuồn
Gắp hương bỏ gió, gió luồn chân mây
Bão ngồi chầu ngọn Nam gầy
Ta ngồi...
Chực áo em bay thơm lừng...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016
ĐỐT PHÁO ĐẶNG EM ĐI (Thơ Hùng Nguyễn)
ĐỐT PHÁO ĐẶNG EM ĐI.
Ta khờ như viên pháo
Biết phận mình
Nằm im
Em đến như que diêm
Nổ cái "Oành"
Tan xác
Tơi tả...
Gió lùa
Sang ngang
Máu hay xác pháo đỏ hoàng hôn nhau?
Áo hoa...
Sợi gấm bảy màu
Điên chưa sao đứng chặn cầu vồng em?
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016
VỀ GIỮA MÙA VÀNG... (Lục bát Hùng Nguyễn)
VỀ GIỮA MÙA VÀNG...
Rằng ta vãi nắng tứ bề
Kẽo con hoàng hạc bỏ về non xưa
Mây trùng dương chợt hóa mưa
Giọt thu lấm tấm đong vừa lạc duyên...
Rằng ta hồ điệp đảo điên
Rượu hoàng hoa đổ mấy uyên nguyên nồng
Hạnh viên nhẹ gối tay bồng
Em à ơi thế bắt chồng chềnh ta...
Rằng ta chơi động phù hoa
Đêm hoàng lan mộng lòa xòa ái ân
Em về chưa kịp hóa thân
Như con tằm ngủ trắng ngần nong dâu...
Rằng ta lỡ giấc công hầu
Trăm năm mòn mỏi trống chầu mấy vang
Thì thôi em rượu hoa vàng
Chiều thu hạc nội mây ngàn say nhau...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016
THUỞ TÓC VÀNG PHAI... (Thơ Hùng Nguyễn)
THUỞ TÓC VÀNG PHAI...
_________________________
(Cảm tác "TÓC NẮNG"-thơ PBL)
_________________________
(Cảm tác "TÓC NẮNG"-thơ PBL)
... Xin cảm ơn một mớ tóc mềm, mai xa lắc trên đường biên giới, còn một chút gì để nhớ để thương...
Tóc em ăn nắng, nâu từng sợi
Rơi rụng thưa đi theo nỗi đời
Ta đứng bên này chìa kính vỡ
Tìm sắc em xưa... Rơi... Từng rơi...
Rơi rụng thưa đi theo nỗi đời
Ta đứng bên này chìa kính vỡ
Tìm sắc em xưa... Rơi... Từng rơi...
Ta nuôi chí lớn mà tài kém
Lận đận tha phương nửa kiếp hèn
Phải chi hóa được thành... Chí mén
Để cả đời say trên tóc em...
Lận đận tha phương nửa kiếp hèn
Phải chi hóa được thành... Chí mén
Để cả đời say trên tóc em...
Gió chớm mùa Thu qua từng chuyến
Tóc cười, tóc giỡn, tóc... huyên thuyên
Gió thổi chi bay về hướng biển
Người ngủ xứ Người hẳn thụy miên...
Tóc cười, tóc giỡn, tóc... huyên thuyên
Gió thổi chi bay về hướng biển
Người ngủ xứ Người hẳn thụy miên...
Trăng có vàng phai trên đỉnh đầu
Mà sóng Ngân hà rẽ tóc sâu
Tháng Bảy em chừ đau Chức Nữ
Bạc ướt trắng đồng giọt giọt Ngâu...
Mà sóng Ngân hà rẽ tóc sâu
Tháng Bảy em chừ đau Chức Nữ
Bạc ướt trắng đồng giọt giọt Ngâu...
Tóc từng theo gió bay tứ xứ
Từng ghé mặt ta rất hiền từ
Đùa một hơi, thơm đầy lữ thứ
Trên chuyến theo về mộng thái hư...
....
Từng ghé mặt ta rất hiền từ
Đùa một hơi, thơm đầy lữ thứ
Trên chuyến theo về mộng thái hư...
....
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016
LẶNG LẼ MÙA THU EM... (Lục bát Hùng Nguyễn)
LẶNG LẼ MÙA THU EM...
Thu này thôi hết ngậm ngùi
Môi xưa trở lại bay mùi tình nhân
Sương chiều
Trời thấp
Phố gần
So vai rũ lạnh,
nghe cần hơi nhau.
Thu này lỡ có đi đâu
Đừng quên ga xép:
Chuyến tàu đổi ray
Có người khất nợ khói mây
Chờ người mặc cả trả vay hồi còi.
Thu này vàng suốt đông đoài
Bồ Công Anh trãi vàng toài song phương
Em cười
Huơ nụ cát tường
Lạy giời...
Qua đặng vô thường đời nhau...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Năm, 5 tháng 5, 2016
TÓC... (Thơ Hùng Nguyễn)
TÓC...
Tóc vẫn hành quân lên miền gió
Để chiều rầm rập nắng thơm tho
Ta nằm hít thở mùa xa vắng
Hương sắc còn chi nữa hẹn hò...
Tóc vẫn chờn vờn như làn khói
Ta chừ điếu thuốc cũng lìa môi
Lược nào chải nổi đời ta rối
Thôi, cứ tóc người bay... trôi... trôi...
Tóc vẫn một giòng xuôi xuống lưng
Sóng xô lớp lớp khỏa vai trần
Ta từng mỏi bước về ngủ vạ
Sao bến hương giờ buồn dững dưng...
Tóc vẫn qua rừng đua xanh lá
Mùa vẫn qua mùa... xa vẫn xa...
Tình chưa cổ tích chưa hóa đá
Ngại nỗi đêm trường tóc sương sa...
Tóc vẫn hò reo giữa môi cười
Mộng mỵ ai cuồng múa lả lơi
Sợi nào chết đuối trên mặt gối
Là đắm trùng dương trong mắt người...
Tóc vẫn dọc ngang cõi miên trường
Ghé từng nhật nguyệt nối yêu thương
Trăm năm duyên nợ bao gốc ngọn
Là bấy vắn dài trắng sông Tương...
Tóc vẫn chuyên cần như cánh vạc
Dõi bóng người đi kiếp... chó hoang
Đêm nào chó hú hồi ai oán
Ờ, thì... tóc đấy hóa thành trăng...
Tóc vẫn hành hương trên đồi ngực
Thăm chừng mấy nắng để chiêu xuân
Có thể người về không báo trước
Nghe lời chim Khách, tóc rưng rưng...
Tóc vẫn diễu hành qua vườn nhớ
Đâu biết đang mùa hoang hóa thơ
Ta ngồi bật dậy, cười khơ khớ
Thơ lại thơm mùi tóc em... dơ.
(HÙNG NGUYỄN - 5/5/2016)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







