Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017

THÁNG CHÍN-MÙA MƯA NGÂU (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)

       TRÊN MIỀN KÝ TỰ.
Gieo vào ký tự tiếng người
Gặt trong ký tự khóc cười yêu thương
Đôi bờ phủ sóng vô cương
Đôi ta phủ sóng mười phương bốn mùa.

       VẬN MỆNH.
Có buồn thì cũng đã xong
Coi như vận mệnh non sông sắp rồi
Xứ người lạnh lẽo chiều trôi
Tiếng chim Vũ Đế cũng thôi não nùng...

       U UẤT MẮT HỜI.
Soi gương thử ngoác miệng cười
Ơ hay, vẫn cặp mắt Hời hiện ra
Hồn Chàm hận Chế Bồng Nga
Hồn ta không lẽ hận cha anh mình?

     BÔNG HỒNG TRẮNG.
Một bông hồng trắng thế thôi
Thiên thu chùng xuống, mẹ tôi lên trời 
Hạc vàng cõng tiếng à ơi
Ru từ đời mẹ đến đời con ư?

            NHỊP TIM.
Trùng trình máu chảy về tim
Chỉ e ngưng đập khó tìm lại nhau
Dỗ dành tĩnh mạch nén đau
Rót thương nhớ xuống hồng cầu úa khô.

         MƯỜI NĂM CỦA MẸ.
Mười năm tù tội, trở về
Mẹ chưa hết nắng đã thê thảm chiều
Mười năm gà mái chọi diều
Tuổi năm mươi... Mẹ, ra điều bảy mươi?

        MƯỜI NĂM CỦA NGỰA.
Ngựa hoang ngã xuống đồng hoang
Mười năm sa bẫy hí khan điệu buồn
Mười năm khuất nhục vó cuồng
Leng keng yếm nhạc vọng chuông ngựa thồ.

      HÀNH TRÌNH NƯỚC.
Nắng quen múc biển làm mây
Tưới mưa lên núi, chảy đầy suối sông
Ta theo vận nước giáp vòng
Qua đồng lắng cặn cho đồng phù sa... 

         CUỐI MÙA.
Giã từ tro bụi đông phương
Chôn thân thế xuống tuyết sương xứ người
Co ro lạnh cả nụ cười
Dường như sinh khí đang rời sinh linh.

           LY HƯƠNG.
Lang thang như đứa ma Hời
Ta đi vô thức giữa trời đất ai
Mịt mùng quá khứ vị lai
Tài hoa chìm xuống, ăn mày nổi lên...


                      (HÙNG NGUYỄN) 


Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

TRĂNG THU DẠ KHÚC (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)

       VỌNG NGUYỆT.
Đêm bán nguyệt, vầng trăng nghiêng
Em gieo phân nửa xuống miền thơ ta
Dặm ngàn một thoắt phù hoa
Vọng thăm thẳm ấy thoáng lòa nhòa trăng. 

          HÓA.
Thương bò, rạ hóa thành rơm
Thương anh, em gạo hóa cơm, ai cười?
Cứt vàng hóa tiếng phân tươi
Anh qua lửa hóa vàng mười của em.

       NỬA VẦNG TRĂNG GÃY.
Người xưa bẻ gãy vầng trăng
Nửa chôn xuống đất, nửa giăng lên trời 
Người nay thủ thỉ ru hời
Vỗ về khuyên nguyệt mượn lời ca dao.

       TIẾNG CHIM KHÁCH.

Đừng nghe chim Khách hót lừa
Khi người bản mệnh mắc mưa vô thường
Tà huy dằng dặc tà dương
Tiếng chim còn khản, sắc hương còn gì?

         PHẬT NHỠN.

Bao giờ qua ngang đời nhau
Mời em ít phút ngoảnh đầu ngó ta
Ta còn cặp mắt dối già
Lim dim Phật nhỡn sạch tà khí xưa.

         HỎA TÁNG.

Đời cha thiêu cũi thơm lừng
Đời con thiêu điện xem chừng tanh tanh
Cũng là diện kiến trời xanh
Sao cha mây trắng, con đành mây đen?

         ÁO PHẬT.
Đêm nghe sông núi thở dài
thương ta nông nổi tự đày đọa ta
Về nơi Phật chán cà sa
Mặc áo giấy lạy hồn ma mặt người. 

      VỊNH TRÁI VÚ SỮA.
Như con Bồ Hóng cứng đầu
Ta bu chắc nịch trên bầu sữa em
Mùa Người quá nửa lấm lem
Nửa còn ráng giữ trắng mềm nuôi nhau.

                          (HÙNG NGUYỄN)






 



GIÁ... (Ngũ ngôn Hùng Nguyễn)

       GIÁ...
Em như hột đậu xanh
Ủ mầm thành cọng giá
Khi em thành bà giá
Ơ hay, đời lại xanh...

                 (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

THÁNG TÁM THU PHAI... (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)


       CUỐI GIÓ.
Nam Cồ thổi tốc váy người
Mùi hương trần tục cứ vời vợi bay
Cần gì uống rượu để say
Ngửi em qua qua gió đã xây xẫm rồi...

         MẮT ƯỚT.
Vui buồn đáng giá bao nhiêu
Mà hai con mắt ít nhiều ướt khô
Ta hù, nay Sở mai Ngô
Thật ra cũng chỉ giang hồ... quanh em.

        MẮT KHÓC.
Ngóng nhau giác mạc cũng mòn
Đỏ con mắt nọ, khóc con mắt này
Chừng nào vú mẩy hơi tay
Thì đôi mi ấy mặc may ướt đều.

        MƯA RA NẮNG.
Mưa bay nhằm nắng đành hanh
Chưa kịp tiếp đất đã thành làn hơi
Mong manh ta xuống cõi đời
Liền tan như gió ghé chơi đại ngàn.

       CÕI RIÊNG.
Còn bao tươm tất thịt da
Em gieo mình xuống cõi ta tràn trề
Sông dài biển rộng não nề
Lẽ nào chịu đứng bên lề đời nhau.

       GÓC KHUẤT.
Trời nghiêng góc khuất cũng nghiêng
Tội gì em bịn chung chiêng một mình
Chim trời hót tiếng đa tình
Chẳng qua hấp hối giữa nghìn trùng, đau.

         RƯỢU VÀ YÊU.
Đã uống phải uống tận trôn
Đã yêu yêu tận đ. l. người ta
Rượu chè chén bảy chén ba
Yêu thương dứt khoát một ta một mình.

       EM VÀ RƯỢU.
Dìm ta chết giữa rượu người
Oan gia đâu hẳn một lời gió bay
Rượu nào rượu uống chẳng say
Không say sao dám (xxx) tay (xxx) (xxx)?

       DI NGÔN CUỐI.
Thôi, xong... hấp hối liệt giường
Em rải vàng mã lót đường cho ta
Sáng còn chân ướt chánh tà
Sợ đêm chân ráo bước qua luân hồi.

        THAO TÚNG.
Mưa dai thao túng cả chiều
Đường ta lỏng bỏng rác rìu thất thơ
Mắt người cù bất cù bơ
Về thao túng miết sanh đờ đẫn ta.

          MÙA TÓC.
Ít gì cũng chấm ngang vai 
Để còn đo được chiều dài chiêm bao
Cứ qua xong mỗi ba đào
Ta về thở dốc, dụi vào... tóc em.

    SUỐI CŨNG ĐỘC HÀNH.
Một mình lủi thủi giữa rừng
Mới thương con suối cũng từng khát khô
Cội nguồn mưa nắng mơ hồ
Đời ta, đời suối ngây ngô độc hành.

        "GATO" VỚI TÓC.
"Ghen ăn" giắt lược tóc dài
Vầng trăng "tức ở" em cài trâm cong
Mắc gì chèo chống lòng vòng
Ta gieo khổ não xuống giòng tóc thương.

         TIỄN BIỆT.
Mai ta vào cuộc mả mồ
Giấy tiền vàng bạc tha hồ tung bay
Em đưa ta nhập cỏ cây
Tiếng kèn tiếng trống khóc thay tiếng người...
 

                   (HÙNG NGUYỄN & THÁNG TÁM)

                

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

RỦ BẠN VỀ QUÊ. (Thơ Hùng Nguyễn)






       RỦ BẠN VỀ QUÊ.

Ta rủ ngươi về đêm nướng bắp
Trăng đêm mười bốn đã khoe rằm
Bếp than lép bép chào tri ngộ
Sợ mỗi vẫy chào mỗi mười năm?

Ta rủ ngươi về sáng cà phê
Khói thuốc như mây lượn vỉa hè
Ngưng luận thế thời, trêu chủ quán
Bà giá rêu phong vẫn tóc thề?

Ta rủ ngươi về chiều rượu gạo
Quán cóc ruồi bu cũng ngon ào
Để say tới bến đong bao xị?
Đời xỉn bốn mùa đếm làm sao?

Ta rủ ngươi về đi chọc gái
Thời buổi bây giờ khỏi mối mai
Con mắt quê mùa lanh như tép
Đừng hòng phỉnh gạt, ớ... liêu trai?

Ta rủ ngươi về thăm cổ tháp
Nghe gió linga thổi khúc Chàm
Trách chi tiên tổ đi mở đất
Lạc tiếng nhạn Hời hót phương nam?

Ta rủ ngươi về chơi cho đã
Người xưa mắng nhiếc, cứ "dẫy na"
Thương hồ bụi bặm, thơ lấm láp
Cổi áo cổi quần, "chủm"... sông Ba?

Ta rủ ngươi về lang thang biển
Sóng nấp trên bờ tránh biển nghiêng
Yêu người váy ngắn lăn trên cát
Ta cùng phận cát chết vô duyên?

Ta rủ ngươi về, ngươi về không?
Còn mấy lăm hơi hẹn tan sòng?
Nhỡ mai, buổi sáng răng thôi chải
Giấc mộng Tuy Hòa, thế là... xong.

                      (HÙNG NGUYỄN)



Thứ Ba, 1 tháng 8, 2017

BỐN MÙA SÔNG BA (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn

      

      SÔNG BA MÙA XUÂN.

Sông Ba trai gái sông Chùa
Đẻ ra tháp Nhạn, đổ thừa vua ban
Hồn Hời oán Chế "Điêu Tàn"
Nguyên tiêu đứt ruột tiếng đàn di cư...

         SÔNG BA MÙA HẠ.

Sông Ba nông nổi theo mùa
Phủi tay chống nạnh sông Chùa liếc ngang
Vọng chiều tiếng khánh Kim Cang
Hất nghiêng tháp Nhạn xuống hoàng hôn sông...

          SÔNG BA MÙA THU.

Sông Ba sáng nắng chiều mưa
Trời cho lành mạnh buổi trưa đôi mình
Một hoa môi đỏ trùng trình
Một lêu lổng gió trên mình mẩy nhau...

         SÔNG BA MÙA ĐÔNG.

Sông Ba nứt nhánh đâm cành
Chia nhau mà chảy cố giành biển Đông
Tiếc rằng trời đất mù không
Để mưa từng trải cướp công thủy triều...

         SÔNG BA MÙA LỤT.

Sông Ba mấp mé cổng làng
Xin em nín tiểu kẻo tràn lở đê
Mỗi năm mỗi lụt tứ bề
Yêu nhau phải giắt câu thề trên non...

        SÔNG BA MÙA VU QUY.

Sông Ba nhắn bậu sang ngang
Làm ơn cứ thẳng một đàng mà qua
Bên kia lỡ nhịp đa đa
Bên này bìm bịp tu oa, chiều rồi...

 
                 
                             (HÙNG NGUYỄN-1/8/2017)


Chủ Nhật, 30 tháng 7, 2017

KHÚC RU CHIỀU (Lục bát Hùng Nguyễn)


      KHÚC RU CHIỀU.

Chiều rồi, cõng nắng về đâu?
Mà nghe nặng trịch trên đầu vai xiêu
Ước gì em hóa thành diều
Ta buông sợi nhợ theo chiều em lên.

Chiều rồi, đuổi gió đi đâu?
Mà nghe thút thít trên lầu tịch dương
Hoàng hôn, ờ... lạnh viễn phương
Hồn hoang trơ tráo mán mường xuôi kinh.

Chiều rồi, uống mấy ly đâu?
Mà lêu đêu ngại bể dâu lòng người
Rượu cung kính tạ ơn đời
Nghe thinh không đổ giọng cười hả hê.

Chiều rồi, cởi áo bỏ đâu?
Mà trơ vết xước nhiệm mầu huệ ly
Chào đôi tay vẫy xuân thì
Ta thôi tự tiện bỏ đi một mình...

                        (HÙNG NGUYỄN)