Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2019

LÃNG ĐÃNG MÙA ĐÔNG ĐÔI TA.(Thơ Hùng Nguyễn)

LÃNG ĐÃNG MÙA ĐÔNG ĐÔI TA.

Mùa đông ngập đầu,
Ta về bụng đói
Tuyết dằn dỗi tan theo miệng lưỡi mưa mùa
Nhà ai chụm củi thông, thơm nồng mùi khói
Bắt nhớ quê nhà,
Rơm rớm nước mắt xưa...

Ta vạch tìm em trong từng khe nhớ
Như nong tằm khép kén trốn chiều mưa
Có sợi tóc dài lòi ra,
Vướng trong kẹt cửa
Dắt Trọng Thủy nay theo dấu em về...
Mỵ Nương xưa...

 Mùa đông của em,
Dằng dặc từng cơn mưa áp thấp
Đêm cứ dững dưng dài cho đủ chứa giọt buồn luân canh
Những mất, những còn:
Vai gầy đẫy gánh
Oằn cả giấc mơ có chuyến tàu về ga xép...
Đêm câm.

Em,
Con nhện nhỏ cô đơn
Vẫn thu lu nằm trong khung lưới
Khoác bộ cánh mùa xuân gam màu tối vô hồn
Chợt rũi may?
Sợi tơ chùng thả em vào bài thơ hư đốn
Và mùa đông,
Mùa đông,
Em rơi
Em chết tươi...

Mùa đông Đông Bắc, em ơi!
Tuyết trùng trùng tuyết
Thờ ơ ta, 
Buồn điệp điệp buồn
Bất chợt tầm xuân em qua vườn cỏ khô luống cuống
Mắt phương Nam rơi chi hai giòng sóng sánh,
Ngập hồ Duyên?

Xong bài thơ, ném bút
Vừa rộng vừa dài ngang ngữa một đêm đông
Liệu có đủ vỗ về giấc mơ cô quả?
Ta cúi mặt:
Loài thần linh mục rỗng
Thì thôi em,
Mọt sè chi thêm cho đau đớn cuộc tình xa...

                       (HÙNG NGUYỄN - 26/12/2019) 
 




Thứ Tư, 4 tháng 12, 2019

CỔ TÍCH MÙA ĐÔNG. (Lục bát Hùng Nguyễn)

      CỔ TÍCH MÙA ĐÔNG. 

Hoa xưa lại nở cuối mùa
Gieo hương rắc phấn bỏ bùa bướm ong
Động đào trấn ếm rêu phong
Liêu trai chú niệm, mùa đông: hoa vàng...

Vườn xưa nụ khép lỡ làng
Chiều sương khói mộng lạc dòng lệ sa
Tiếng người khoan nhặt âm ba
Sao dìm nhau xuống trầm kha kiếp người?

Thơ xưa đốt gởi lên trời
Giữa đêm vàng mã tiễn đời tha phương
Chừ dưng cắn vỡ tà dương
Gãy đôi từng chữ,
Người thương phải người.

Hội xưa mãn cuộc khóc cười
Về thôi, em nhé! Ta rời nhân sinh
Hoa em cứ nở, cứ tình,
Cứ hồn nhiên héo,
Riêng mình ta thôi!

                        (HÙNG NGUYỄN - 4/12/2019)


Thứ Ba, 3 tháng 12, 2019

TUYẾT ĐẦU MÙA, CHỢT ẤM... (Lục bát Hùng Nguyễn)

TUYẾT ĐẦU MÙA, CHỢT ẤM...

Em về, nhóm lửa trong lòng
Mùa đông ta thở khói vòng vèo bay
Tuyết rơi từ phía chân mây
Đôi ta viễn xứ:
Nhớ,
Trầy trụa nhau.

Em về, nhiệt đới bấy lâu
Bỏ ta áp thấp bán cầu giá băng
Nhớ nhau dõi nửa vầng trăng
Trăng cong nhuốm lạnh:
Cười,
Nhăn nhở cười.

Em về, tóc ướt ngàn khơi
Khóc người cạn hết một đời thiên di
Đành thôi,
Thắp nốt xuân thì
Em hà hơi,
Ấm,
Sưởi tri ngộ này.

Em về, đo lại vòng tay
Mùa đông đạm bạc, ôm đầy nhau không?
Tuyết dày hơn lớp áo bông
Em thành bếp lửa:
Mặn nồng đôi ta.

            (HÙNG NGUYỄN - 3/12/2019)



 

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng 11)Hùng Nguyễn)

           CHIÊM BAO.
Đêm nay mở một chiêm bao
Mời người cổ độ cùng vào chung vui
Em bày mắt ngọt môi bùi
Nhìn nhau thịnh soạn, ngậm ngùi, ơ hay?

         TRĂNG MUỘN.
Mặt trời ngủ với mặt trăng
Hăm mốt âm lịch, sương giăng phố mù
Gối đầu nuôi mộng phù du
Trên tay nguyệt tận ai ru trăng tàn?

                 (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2019

NGŨ NGÔN BẾN NƯỚC. (Thơ Hùng Nguyễn)

NGŨ NGÔN BẾN NƯỚC.

Em như hòn than đỏ
Nằm dưới lớp tàn tro
Ta, một đời nhọn mỏ
Chỉ tổ đen cửa lò...

Em như loài giun sán
Ngủ quên giữa đại tràng
Ta, trăm liều thuốc xổ
Em vẫn nằm bình an...

Em như ly rượu cúng
Nhang tàn men bay hơi
Ta, tiêu đời vô dụng
Say mòng mòng hóa dơi...

Em như con bù nhìn
Nhẫn nại giữ mùa dưa
Ta, chim trời bội tín
Bỏ bù nhìn nắng mưa...

Em như tờ giấy bạc
Rong chơi giữa chợ tình
Ta, phơi mình ra bán
Em mua về: Thất kinh!

                          (HÙNG NGUYỄN - 05/11/2019)

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng 8. (Hùng Nguyễn)

       VÁ LẠI CA DAO.
Ta ngồi vá lại ca dao
Cho lành lặn tiếng ngọt ngào mẹ ru
No đầy tay võng hạ thu
Lời con cu mái gáy gù thơ ta.

          HƯƠNG EM.
Trăm năm đâu dễ bể dâu
Tri âm đâu dễ bỏ nhau dọc đường
Thịt da đâu dễ vô thường
Muốn về, theo dấu cổ hương mà về.

        TRĂNG NỢ.
Trăng mua chỉ nửa bầu trời
Mà trăng trả góp một đời chưa xong
Ngàn năm vạn độ hóa nong
Là bao túng bấn khuyết cong nợ nần...


                     (HÙNG NGUYỄN)


Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng Bảy(Hùng Nguyễn)


    ÂM BẢN LỖI.
Lỗi từ âm bản lỗi ra
Chân dung ta trót bảy ma ba người
Thay vai từng tấn trò đời
Buồn vui cũng chỉ nụ cười diễn viên.


        MÙA DẾ.
Bao giờ thơm khói đốt đồng
Ta về lật đất cuốc vồng mùa dưa
Lòng chùng như dế gáy trưa
Nắng ham tứ xứ, quên mưa rập rình.


      ĐÒ TRÊN SÔNG.
 Chèo khua, sóng cuống phải lòng
Con đò ve vãn con sông, mỗi chiều
Nói yêu nhất định là yêu
Đâu như con nước thuỷ triều xuống lên...


     SANG NGANG.
Đò ngang một chuyến mù tăm
Là ngàn thu tạ, là trăm năm tàn
Ví dầu nhơn ngãi đá vàng
Tri âm một kiếp, hồng nhan một mùa. 

        ĐỜI LÁ.
Ta như lá ngữa lên trời
Hứng mưa hứng nắng nuôi đời cây xanh
Một mai lá rụng lìa cành
Cũng xin nhập thổ chờ xanh luân hồi. 


        BÈO MÂY.
Người về đã cũ từ khuya
Trăm năm nợ mới biết chia mấy phần
Sợ cơn mây Tấn mưa Tần
Trống chiêng đình đám lại bâng khuâng buồn.



         MẮT BIẾC.
Xưa người mắt rất Điêu Thuyền
Xui muôn binh mã loạn miền trường chinh
Bây giờ tiền hậu mãn kinh
Cũng đôi mắt ấy, giật mình: Quan Âm.  

     CHÀO MÀO ĐÃ HÓT.
Thình lình nghe tiếng Chào mào
trên cây Bắc Mỹ, nghẹn ngào nhớ xưa
Cái ngày thị xã lút mưa
Con chim sập bẫy mà chưa hót gì.


         BIỂN RÁCH.
Từ từ hẳn vỗ, sóng ơi!
Kẻo biển rách mất, kẻo trời tiếc mưa
Kẻo mùa xe cát đã xưa
Vẫn còn mang tiếng dây dưa Dã tràng...


     QUYÊN HÓT.
Tình hình bên bển ra sao
Mà chim quyên hót rêu rao bên này
Thương bậu, ta uống cực say
Thấy trong đáy rượu đôi mày bậu chau.