Thứ Ba, 7 tháng 4, 2020
VƯỜN THÚY.(Lục bát Hùng Nguyễn)
VƯỜN THÚY.
Về đây thơm lại vườn xưa
Còn bao hương sắc trút bừa xuống nhau
Lặng thinh ôm lấy mái đầu
Mươi mười sợi bạc thương màu thời gian.
Về đây phơi tấm dung nhan
Mười lăm năm cuộc dở dang Tiền Đường
Dáng hoa thoắt đã mán mường
Chiều theo tiếng nắng cát tường rủ rê.
Về đây gió vẫn bốn bề
Thổi xông xênh ngọn bồ đề hạnh nguyên
Tím ai chiều nhuộm đôi miền
Dường như son sắt chút tiền mãn... xuân.
Về đây ngũ lục hoa tuần
Trăm năm vườn thúy thôi truân chuyên mùa
Nắng mưa từng vọng âm thừa
Hóa mây tản mát trên xưa cũ lòng.
Về đây chiều xuống bưởi bòng
Vườn đây vườn đó thôi mông quạnh vườn
Một hoa Tulip lạ thường
Chợt tung đáy mộ lên Thương lấy mình.
Về đây trải mộng an bình
Gối nhau nghe tiếng chim tình tứ reo
Ê, em! Chiều đã trong veo
Mảnh trăng đầu tháng sớm treo cuối vườn.
___________________
(Cám cảnh Kiều đi 15 năm quay về vườn thúy, chiều qua hoa đã lúp búp nụ trên đôi vườn nhà. Hùng Nguyễn viết 7/4/2020 với chút tâm tình nồng ấm)
Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020
Thơ Vụn (Hùng Nguyễn)
Màn đêm rách lủng bao nhiêu lỗ
Mà để trăng sao rụng xuống vườn
Da em trắng bóc nhìn xấu hổ
Vụt sáng bừng lên vá nõn nường.
Ngày em tóc xổ giếng đầy
Ta còn mớ ngủ trên cây bông gòn
Em giờ tóc đã suối mòn
Ta về lặng lẽ múc bòn rút em.
0 giờ anh dậy đi tè
Nước non hào phóng sè sè cuồng lưu
Bên kia mấy nhớ mấy yêu
Bên này góc tối buồn hiu hắt buồn.
CẢM TÁC LÝ CON SÁO, LÝ QUẠ KÊU, LÝ CHIM QUYÊN. (Na ná Thơ Hùng Nguyễn)
CẢM TÁC LÝ CON SÁO, LÝ QUẠ KÊU, LÝ CHIM QUYÊN.
Có chiếc lồng kiêu căng không bao giờ sập cửa.
Có con chim sáo mỏ đỏ đỏng đa đỏng đảnh bay ra bay vào
Con sáo biết nhái tiếng hót trăm loài chim
Con sáo biết nhại cả tiếng người.
Con sáo ngẩng đầu nhìn bầy công trống múa may khoe dáng
Con sáo gật gù khen lũ công mái làm duyên
Con sáo ngẩn ngơ trông con quạ già rít róng
Quà quạ quà quạ trên cây gạo khô báo tử một linh hồn.
Con sáo xã giao
Con sáo diễn trò
Con sáo bay đi
Con sáo bay về
Chiếc lồng ngạo mạn chưa hề sập cửa.
Con sáo vui
Con sáo buồn
Con sáo lạt lòng
Con sáo từ bi.
Có con chim sáo mỏ đỏ bay về từ tâm bão
Lặng lẽ một bình yên trong thinh vắng chiếc lồng
Chiếc lồng không sập cửa
Bởi chiếc lồng không có cửa
Con sáo về lồng rúc rích
Bởi bén hơi người:
... Con sáo đã thất thân.
(HÙNG NGUYỄN 5/4/2020)
Có chiếc lồng kiêu căng không bao giờ sập cửa.
Có con chim sáo mỏ đỏ đỏng đa đỏng đảnh bay ra bay vào
Con sáo biết nhái tiếng hót trăm loài chim
Con sáo biết nhại cả tiếng người.
Con sáo ngẩng đầu nhìn bầy công trống múa may khoe dáng
Con sáo gật gù khen lũ công mái làm duyên
Con sáo ngẩn ngơ trông con quạ già rít róng
Quà quạ quà quạ trên cây gạo khô báo tử một linh hồn.
Con sáo xã giao
Con sáo diễn trò
Con sáo bay đi
Con sáo bay về
Chiếc lồng ngạo mạn chưa hề sập cửa.
Con sáo vui
Con sáo buồn
Con sáo lạt lòng
Con sáo từ bi.
Có con chim sáo mỏ đỏ bay về từ tâm bão
Lặng lẽ một bình yên trong thinh vắng chiếc lồng
Chiếc lồng không sập cửa
Bởi chiếc lồng không có cửa
Con sáo về lồng rúc rích
Bởi bén hơi người:
... Con sáo đã thất thân.
(HÙNG NGUYỄN 5/4/2020)
NGÀY MỚI. (Thơ Hùng Nguyễn)
NGÀY MỚI.
Ngày như tên biệt kích
Nhảy vào lòng đêm đen
Chợt ta thành tên lính
Lên tháp canh thắp đèn.
Ngày như thằng du kích
Đặt mìn vào lương tri
Chợt ta thành kẻ địch
Rụt rè bước thịnh suy.
Ngày như người vô tội
Gánh quang mạ ra đồng
Chợt ta thành bóng tối
Cho mùa lúa đơm bông.
Ngày như bầy chim sẻ
Mổ gié đòng sữa tơ
Chợt ta thành mớ giẻ
Con bù nhìn ngẩn ngơ.
(HÙNG NGUYỄN 4/4/2020)
Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020
LỤC BÁT CHÀO NGÀY 2 THÁNG 4.(Lục bát Hùng Nguyễn)
LỤC BÁT CHÀO NGÀY 2 THÁNG 4.
Mười năm rót lại chén này
Ngụm xưa ngụm mới say đầy nhược phu
Ơ hay, bọt rượu trần phù
Buồn đây vui đó uống mù mịt... thương.
Mười năm trơ đáy chén Người
Chắt đi cho cạn cơn Đời liêu xiêu
Ơ hay, ngược chuếnh choáng chiều
Nợ trăm năm ấy ráng điều đỏ ai?
Mười năm ngửa cổ chén thừa
Cũ người cổ tích chợt vừa mới ta
Ơ hay, mỹ tửu xế tà
Lá vàng xuống đất, mùa hoa lên ngàn.
Mười năm ngửa chén hứng đầy
Ai dâng nước mắt mà lầy dững dưng
Ơ hay, giọt tủi giọt mừng
Chưa vào tử biệt vội dừng sinh ly.
Mười năm chén độc ẩm... sầu
Cơn say ngã ngựa dúi đầu hồ nương
Ơ hay, sắc sắc hương hương
Áo ai mỏng dính đoạn trường thế ư?
(HÙNG NGUYỄN)
SINH NHẬT NGÀY GIỚI NGHIÊM. (Thơ Hùng Nguyễn)
SINH NHẬT NGÀY GIỚI NGHIÊM.
Nắng đã bao vây
Mưa còn cầm cự
Hạ về gõ cửa
Xuân cứ chần chừ
Ta đi ra phố
Áo đơn áo kép
Lạnh phía bên này
Ấm phía bên kia.
Một bữa em cười
Một ngày em khóc
Tóc màu thu muộn
Lòng vội nhuốm đông
Nửa vườn trăng khuất
Nửa xó ta ngồi
Mùa nào cũng gió
Đầy nổi tình không?
(HÙNG NGUYỄN)
Nắng đã bao vây
Mưa còn cầm cự
Hạ về gõ cửa
Xuân cứ chần chừ
Ta đi ra phố
Áo đơn áo kép
Lạnh phía bên này
Ấm phía bên kia.
Một bữa em cười
Một ngày em khóc
Tóc màu thu muộn
Lòng vội nhuốm đông
Nửa vườn trăng khuất
Nửa xó ta ngồi
Mùa nào cũng gió
Đầy nổi tình không?
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2020
TA MÃI RU NHAU. (Thơ Hùng Nguyễn)
TA MÃI RU NHAU.
Từng ngày ta ru nhau
Trên đôi môi mặn mòi
Biển qua miền sương khói
Sóng quên bờ nguyên khôi.
Từng chiều ta ru nhau
Bên hiên mưa vô tình
Loài vành khuyên khúc khích
Hót nỗi đời hư vinh.
Từng mùa ta ru nhau
Chân hoang du chập chùng
Lời hoa rơi lá rụng
Chào người về thủy chung.
Và một đời ru nhau
Cho trăm năm đá vàng
Trên bờ vai kiêu bạc
Người thương người...
Dã man.
(HÙNG NGUYỄN)
Từng ngày ta ru nhau
Trên đôi môi mặn mòi
Biển qua miền sương khói
Sóng quên bờ nguyên khôi.
Từng chiều ta ru nhau
Bên hiên mưa vô tình
Loài vành khuyên khúc khích
Hót nỗi đời hư vinh.
Từng mùa ta ru nhau
Chân hoang du chập chùng
Lời hoa rơi lá rụng
Chào người về thủy chung.
Và một đời ru nhau
Cho trăm năm đá vàng
Trên bờ vai kiêu bạc
Người thương người...
Dã man.
(HÙNG NGUYỄN)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)















