Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

Thơ bốn câu - Hùng Nguyễn.


          THẢ DIỀU.
Thả diều thả hết dây diều
Thử coi níu được buổi chiều đến đâu?
Có gió thì gió thoảng mau
Đừng gây nên bão xé đầu diều băng.


        MƯỜI NĂM CHÉN RƯỢU.
Hôm qua, một gã đi đời
Mười năm bạn nhậu nghỉ chơi tưng bừng
Thương ta, rượu uống cầm chừng
Mười năm chịu chết dửng dưng lâm sàng...


         CHĂN CHỮ.
Chăn bò phải giắt mo cơm
Ta đi chăn Chữ phải ôm theo... Đời
Đồng Thơ, Gái mọc đầy trời
Chữ ăn hết Gái, còn Đời ăn...Ta.




         NGÀY CỦA MÁ TỤI MÌNH.

Có bà má giá nào cũng dắt con qua Mỹ
Có bà má cầm lòng qua Mỹ theo con
Quê hương ai cũng biết là chùm khế ngọt
Chẳng qua tới kiến còn chết cả bầy vì thuốc trừ sâu.

                      (HÙNG NGUYỄN)




 

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2020

NGHE. (thơ Hùng Nguyễn)


          NGHE.

Buổi sáng,
Đứng bên ngoài cổng giáo đường
Nghe hồi chuông nhà thờ đổ
Tôi ngửa mặt nhìn lên bầu trời
Sao trời có thể rộng lớn và xanh đến thế?

Buổi chiều,
Ngồi một mình trước cổng tam quan
Nghe tiếng chuông chùa rót
Tôi cúi đầu nhìn xuống chân mình
Sao đất có thể gồ ghề và chông chênh đến thế?

Nửa đêm,
Chổng mông rình vào khe cửa lạ
Nghe tiếng cô ấy thở dài
Tôi vịn ngực trái mình, nổi cáu
Sao trái tim con người gõ chi mà dã man đến thế?
 

                                    (HÙNG NGUYỄN)


CHƠI VỚI CON CHÓ CON. (Lục bát Hùng Nguyễn)


      CHƠI VỚI CON CHÓ CON.

Một mình, chơi với chó con
Để nghe trần thế cũng còn dễ thương
Chó con lấm lắt vô thường
Vui buồn cẳng cẳng ghét thương gừ gừ...

Mình ta, mình một chó con
Trái banh cuộn chỉ mà tròn đời nhau
Giận hờn liếm mặt đã đau
Chờ con mắt ướt vò đầu chó con...

Già buồn, quanh quẩn chó con
Câu thơ minh triết lăn tròn nhân sinh
Cuộn lưng khoanh giữa bụng tình
Ta cùng con chó con kình vặt nhau...

Con chó con ta cứng đầu
Nhe hàm răng chó mặt ngầu to gan
Ờ thì... đôi lúc ta gàn
Trêu ngươi con chó cắn càn làm vui...

Chó con ơi, hỡi chó con
Tri âm tri ngộ ruột non ruột già
Ta mòn đời, mỏi bôn ba
Chỉ còn tấc dạ gói quà cho em...
 

                                    (HÙNG NGUYỄN)
 

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2020

ÂM THANH NGÀY. (Thơ Hùng Nguyễn)


          ÂM THANH NGÀY.

Tiếng gà hàng xóm nhà em gáy
Làm rách buổi trưa một vết dài
Tiếng em cười nhạt thành tẻ ngắt
Làm nguội chén tình mấy liêu trai.

Tiếng mưa gõ nhẹ đau tán lá
Làm khổ đời cây nhớ rừng già
Tiếng chim khóc hót lời ăn vạ
Làm buổi chiều vàng nhuộm sậm ta.

Tiếng reo ấm nước sôi trên bếp
Làm khói sương bay cuộc nổi chìm
Tiếng người thỏ thẻ xa tiền kiếp
Làm mọc mặt trời sáng... đương kim.
 

                                   (HÙNG NGUYỄN)

RED DOOR. (Thơ Hùng Nguyễn)


            RED DOOR.

Áo em đỏ lửa thành Chiến quốc
Ta tiếc đời mình sớm Xuân thu
Qua nhau ngọn gió qua trăng mật
Mai mốt vai trần gánh lệ du.

Mắt em no muối trùng dương đỏ
Ta sợ chia ly ướt mi người
Trăm năm nửa bước chùn đầu ngõ
Em khóc giùm ta thuở ngậm cười.

Thịt da em đỏ thơm tho nắng
Mùi thắp Sò Đo ngọn mặt trời
Khói hương non động mù thinh lặng
Đâu đó hình như mùa vội tươi.

Môi đỏ, ơ kìa... môi hôn nhuộm
Trầu cau mấy thắm hạn kinh kỳ
Răng em cắn vỡ ta cồm cộp
Từng miếng son hường... bất khả thi.

    
                                    (HÙNG NGUYỄN)
 

THƠ HẠ CHỐT NỬA ĐÊM. (Thơ Hùng Nguyễn)

      
         THƠ HẠ CHỐT NỬA ĐÊM.
  


Những câu thơ thậm thà thậm thụt
Như gái 15 len lén ngó mai dong
Anh viết về em tưởng chừng hun hút
Mực cạn đôi lần chưa hết giọt lệ trong.

Những câu thơ lả lơi được mùa lên giá
Chợ phiên chiều quang gánh ngủ thay vai
Anh viết về em nặng như một lời cảm tạ
Gieo xuống ân tình cười khóc cuộc oan sai.

Những câu thơ in ngược lên tờ giấy thấm
Ngày cuối tuần nhem nhuốc mắt đỏ xanh
Vườn địa đàng còm nhom mà nỗi buồn bụ bẫm
Hoa táo làm sao thụ phấn đơm cành.

Những câu thơ lén lút ngoắc em về
Phòng luyện đan thơm lừng siêu thuốc bắc
Ngủ đi em, sáng mai một ngày không tệ
Anh dỗ dành em: Bài thơ mới... Vĩnh hằng!
 

                                   (HÙNG NGUYỄN)
 

Thơ vụn tháng tư 2020

         MÙA BẺ SÚNG.

Cuộc cờ nội chiến tan sòng
Thương viên đạn chết giữa nòng súng tươi
Người đi khóc, kẻ đến cười
Sử bi chạm vết sẹo đời đệ huynh.

         (Hùng Nguyễn)