Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020
CHỢ CHIỀU. (Lục bát Hùng Nguyễn)
CHỢ CHIỀU.
Chợ tan cho kịp chiều tàn
Nửa đôi quang gánh chàng ràng ở đi
Ngoảnh đầu về núi làm chi?
Dấu rêu phong đã xanh rì hôm qua.
Quay lưng về cõi nguyệt hà
Liệu trăm năm kịp nhuộm tà áo phai?
Hỏi lòng, lòng thốt: Thiện tai!
Chiều là khúc xạ ban mai đương thời
Bán mua chi cuộc rong chơi
Chợ đời cạn vốn, chợ trời trắng tay
Nụ cười em nhín cho vay
Biết người hưng phế có bày biện rao?
Chiều rồi, thưa nhặt mời chào
Con chim dãnh mỏ khào khào yến oanh
Đông tây yếm áo ban hành
Vạt lau nước mắt, vạt khoanh nỗi niềm
Cái thương nổi, cái nhớ chìm
Lênh đênh con mắt chở đêm Vạc sành.
Em à, chiều đã sương tanh
Mời nhau mua nốt chút lành lặn Thương
Gánh tình vai mỏng đường trơn
Ta chia è ạch dặm trường với nhau
Hoan hô cuộc diện bể dâu
Hôm qua biển khổ, hôm sau ruộng lành.
Chiều, quang gánh sạch sành sanh
Chỉ còn sương sớm, em nhanh theo về
Đưa người xuôi rót cơn mê
Là buông ân oán, bội thề tử sinh
Chợ tan vừa kịp chiều tình
Phải ta phải bậu giỡn mình mẩy nhau.
(HÙNG NGUYỄN)
*Trưa thứ Bảy, 16/5/2020
DƯỜNG NHƯ. (Thơ Hùng Nguyễn)
DƯỜNG NHƯ.
Mai về phố cũ tìm người mới
"Vạch lá tìm sâu" giữa nong tằm
Dường như tổ kén thôi chờ đợi
Khung cửi đành lòng bụi trăm năm.
Mai về phố mới tìm người cũ
"Rượu ngon đâu luận rót be sành"
Dường như lòng đã quen cổ thụ
Từng nhánh đời xưa thắp lá xanh.
Mai về phố thực tìm người ảo
"Chim trời, cá nước" mấy bao la
Dường như đã chín mùa thơm thảo
Đừng để hương kia sớm nhạt nhòa.
Mai về phố ảo tìm người thực
"Tóc bạc, đầu xanh" nhếch môi cười
Dường như có kẻ toan thất đức
Ngắt trộm mùa đời một nụ tươi.
(HÙNG NGUYỄN)
GIỮA HAI BỀ TRẮC ẨN. (Thơ Hùng Nguyễn)
GIỮA HAI BỀ TRẮC ẨN.
Giữa hai giấc ngủ là một cơn mơ như thật
Có hai người đắm đuối nốt nụ hôn.
Giữa hai nụ hôn là một trận cười bề bộn
Có hai người sóng sánh một trùng dương.
Giữa hai trùng dương là một cánh buồm vô hướng
Có hai người múc biển tưới cơn mơ.
Giữa hai cơn mơ là một hồi chuông cơ nhỡ
Có hai người nhấp nhổm tiếc sân ga.
Giữa hai sân ga là một đường ray vô ngã
Có hai người thao túng nốt thu nhau...
(HÙNG NGUYỄN)
CÒN CHÚT GÌ GIỮ LẠI... (Tạp Thơ Hùng Nguyễn)
CÒN CHÚT GÌ GIỮ LẠI...
Cái áo ăn nói vẫn tinh tươm mùi vải mới
Cái quần thời trang vẫn nếp gấp thượng lưu.
Cái đầu vẫn thông minh với bộ óc của một thằng cha thất học...
Tôi thật sự kính nể tôi...
Tôi ra gió mình trần thân trụi
Vẫy tay chào lần cuối địa ngục anh em
Tiếng đạn đã nổ ngập ngừng, cầu may, hú họa
Vượt tường âm thanh nhanh đến nổi thần kinh không kịp phân tích cái đau...
Tôi cám ơn những mảnh đạn lạnh lùng mà có mắt...
Đâm toạc vào tam tinh,
Xé tét bờ ngực thư sinh,
Xắt lát xương bánh chè,
Khai mạch máu phun như khai mương dẫn thủy...
Tôi chân thành ngưỡng mộ tôi:
(Cái khôn vặt của gã nông dân trước giờ đem lúa nộp vào kho Hợp Tác Xã)
Biết ở trần, quần xà lỏn khi vượt qua bốn lớp hàng rào...
Rách thịt da, rách quãng đời trai trẻ
Để giữ nguyên lành bộ quần áo... má cho.
-------(HÙNG NGUYỄN)---
*Hôm nay, 6/5/2020, kỷ niệm 44 năm thua trắng.
Thơ bốn câu - Hùng Nguyễn.
THẢ DIỀU.
Thả diều thả hết dây diều
Thử coi níu được buổi chiều đến đâu?
Có gió thì gió thoảng mau
Đừng gây nên bão xé đầu diều băng.
MƯỜI NĂM CHÉN RƯỢU.
Hôm qua, một gã đi đời
Mười năm bạn nhậu nghỉ chơi tưng bừng
Thương ta, rượu uống cầm chừng
Mười năm chịu chết dửng dưng lâm sàng...
CHĂN CHỮ.
Chăn bò phải giắt mo cơm
Ta đi chăn Chữ phải ôm theo... Đời
Đồng Thơ, Gái mọc đầy trời
Chữ ăn hết Gái, còn Đời ăn...Ta.
NGÀY CỦA MÁ TỤI MÌNH.
Có bà má giá nào cũng dắt con qua Mỹ
Có bà má cầm lòng qua Mỹ theo con
Quê hương ai cũng biết là chùm khế ngọt
Chẳng qua tới kiến còn chết cả bầy vì thuốc trừ sâu.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2020
NGHE. (thơ Hùng Nguyễn)
NGHE.
Buổi sáng,
Đứng bên ngoài cổng giáo đường
Nghe hồi chuông nhà thờ đổ
Tôi ngửa mặt nhìn lên bầu trời
Sao trời có thể rộng lớn và xanh đến thế?
Buổi chiều,
Ngồi một mình trước cổng tam quan
Nghe tiếng chuông chùa rót
Tôi cúi đầu nhìn xuống chân mình
Sao đất có thể gồ ghề và chông chênh đến thế?
Nửa đêm,
Chổng mông rình vào khe cửa lạ
Nghe tiếng cô ấy thở dài
Tôi vịn ngực trái mình, nổi cáu
Sao trái tim con người gõ chi mà dã man đến thế?
(HÙNG NGUYỄN)
CHƠI VỚI CON CHÓ CON. (Lục bát Hùng Nguyễn)
CHƠI VỚI CON CHÓ CON.
Một mình, chơi với chó con
Để nghe trần thế cũng còn dễ thương
Chó con lấm lắt vô thường
Vui buồn cẳng cẳng ghét thương gừ gừ...
Mình ta, mình một chó con
Trái banh cuộn chỉ mà tròn đời nhau
Giận hờn liếm mặt đã đau
Chờ con mắt ướt vò đầu chó con...
Già buồn, quanh quẩn chó con
Câu thơ minh triết lăn tròn nhân sinh
Cuộn lưng khoanh giữa bụng tình
Ta cùng con chó con kình vặt nhau...
Con chó con ta cứng đầu
Nhe hàm răng chó mặt ngầu to gan
Ờ thì... đôi lúc ta gàn
Trêu ngươi con chó cắn càn làm vui...
Chó con ơi, hỡi chó con
Tri âm tri ngộ ruột non ruột già
Ta mòn đời, mỏi bôn ba
Chỉ còn tấc dạ gói quà cho em...
(HÙNG NGUYỄN)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











