Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020

Thơ kiểu 1-2-3

1-

Nâng tiếng chim lên thả vào buổi sáng.

Nghe tiếng em cười ngúc ngắc đóa hoàng lan
Mùa hạ thôi duyên, mùa thu phận bạc

Cuối vườn đỏng đảnh giọt sương chờ tan
Gã đàn ông mỏi đời chợt khát
Tiếng chim chìm, tiếng cười lên và tiếng sương ho khan.


LỆ KHÔ, LẤY GÌ KHÓC. (Thơ Hùng Nguyễn)

        LỆ KHÔ, LẤY GÌ KHÓC.

Dường như ta từng khóc
Đêm thảm họa xà lim
Đêm đèn mờ tẩn liệm
Thanh xuân ta xong rồi.

Dường như ta từng khóc
Đêm nghe cha đi tù
Đêm đổ ào cổ thụ
Một nhà ta thôi xong.

Dường như ta từng khóc
Đêm biết mẹ hóa cò
Đêm bờ sông khô mỏ
Vai kẽo kẹt chồng con.

Dường như ta từng khóc
Đêm ruột thịt đứng đường
Đêm bầy em lũ lượt
Phố đèn dầu kiếm ăn.

Dường như ta từng khóc
Đêm hoa chúc một người
Đêm hồn thay xác mới
Đâu hay ta thọ hình.

Dường như ta từng khóc
Đêm giáp mặt hòa bình
Đêm hò reo thú tính
Tiếng người tắt lặng câm.

Dường như ta từng khóc
Đêm xứ lạ quê người
Đêm vầng trăng rách rưới
Mỗi trời một mảnh riêng.

Dường như ta từng khóc
Đêm nức nở mắt nhòa
Đêm trăm điều xót dạ
Em, nỗi đời oan khiên.

Dường như ta khóc nấc
Lệ ngàn năm cạn rồi
Mắt khô sao rót nổi
Nửa giọt lòng cho ai.

Dường như ta khóc nghẹn
Biển chừ đã xanh dâu
Lấy gì chia cho bậu
Đêm dỗi hờn đôi ta.

        (HÙNG NGUYỄN)*5/7/2020.


MỞ CỬA, NGHE MƯA THƠM. (Thơ Hùng Nguyễn)

         MỞ CỬA, NGHE MƯA THƠM.

Mở cửa,
Nghe mùi thơm mưa xộc vào
Chợt hiểu mưa đã đi đâu về đâu mỗi sáng.
Dường như mùa hạ vừa treo trên cánh vạc
Để hương mưa thoáng nồng nàn mùi tóc nắng em qua.

Mở cửa,
Nghe mùi thơm mưa len vào
Chợt hiểu ra mưa đã giọt nhặt giọt khoan mỗi tối
Dường như mùa thu vừa đổ đốn trên nhành họa mi vô tội
Để hương mưa thoáng mặn mòi da thịt ướt em phơi.

Mở cửa,
Nghe mùi thơm mưa tan vào
Chợt hiểu ra mưa đã mất gì được gì mỗi phút
Dường như mùa đời vừa lật trên mình loài anteater côi cút
Để hương mưa thoáng ngạt ngào môi mắt gió em sang.

                 (HÙNG NGUYỄN)

  

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

"đừng bắt trời làm nữa"



TẢN MẠN GIỮA PHỐ VÀ RỪNG. (Thơ Hùng Nguyễn)

        TẢN MẠN GIỮA PHỐ VÀ RỪNG.

Người phố lên rừng, rừng mở cửa
Đêm trăng nhờ, lá rẽ hồn sao
Ta run khan nằm co tâm bão
Nai tát đêm đầy giấc Lương sơn
Hỡi ơi, thiên hạ bao nhiêu lớn
Mà chí cùn trơ vỗ trăm bề
Thâm nghiêm nội sử trăm dòng lệ
Đêm ướt ruột gan, đêm vỡ lòng.

Người rừng về phố, ngơ ngác phố
Áo gái thập phương đỏ xanh chiều
Lang thang ngang dọc thơm đào liễu
Nửa hồn dã thú bỗng thành mây
Bềnh bồng trời đất, ta run rẩy
Dõi mắt xa vời, mắt biếc đâu?
Quên để trên rừng lòng thảo khấu
Về phố như nai lạc bẫy người.

Khi ta vô rừng, rừng hào sảng
Tiểu yến lục lâm những đêm dày
Có tàn tro lá bay thơm váy
Có ngọn khói tàn yếm hương trôi
Đêm trường gối mộng lên đụn mối
Nửa cuộc công hầu đã sắc không
Liu riu suối chảy về trăm động
Là chở tình ta nhập vô thường.

Khi ta về phố, ngàn phố chết
Hồn ma chen chúc giữa bụi đời
Người muôn năm cũ lòng vừa mới
Sĩ khí lạnh lùng chợt rêu phong
Mẹ ta chênh chếch chiều đổ bóng
Nghiêng xuống ngàn thu dáng sơn hà
Về đây ta chết như khách lạ
Gục xuống bên đường phố nhớ quên.

...
(Người phố lên rừng, rồi về phố
Thay hồn đổi xác, phố ly khai
Người rừng ra phố,về rừng lại
Ngọn cải Tàu bay cũng nghẹn ngào?)
 

                    (HÙNG NGUYỄN)
 

Thơ lẻ bốn câu.

          THỨC ĐÊM.
Nhắm con mắt đực ngủ quên
Mở con mắt cái buồn tênh một mình
Nửa đêm mưa gõ vô tình
Tiếng loong toong động cõi bình yên xưa.

        SÓNG MÒN.

Sóng đập ngàn năm, sóng mỏi mòn
Tiếng vọng cũng mòn theo biển vơi
Trên cát chỉ còn trơ bèo bọt
Thôi vỗ làm gì nữa, sóng ơi!

NEVER. (Hùng Nguyễn)

                 NEVER.

Biển chật đến mấy cũng không bao giờ bỏ cá
Rừng hẹp bao nhiêu cũng không bao giờ bỏ chim
Ta giàu tới đâu cũng không bao giờ bỏ bạn
Em lì cỡ nào ta cũng không bao giờ bỏ em.
 

                     (HÙNG NGUYỄN)