Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Thơ Hùng Nguyễn - (Trang 24)

alt 

    lái xe về phía em cười...

Sáng nay trời đẹp như gái khóc
Mắt lá tinh cầu giọt sương trong
Lom khom ta ngược lên mấy dốc
Mặt trời phía trước lóa đường cong
Lòng xui ta hát lời ngang dọc
Chim rối chân ngày cánh mênh mông
Em có bay về trên biển tóc
Đừng thóc mách ta vượt cầu vồng...

Ta vượt cầu vồng sáng lung linh
Múa xoay tay lái hát một mình
Dường như cặp mắt em vô tịnh
Reo mấy ánh cười phía bình minh
Chiêm bao cuối tháng như cổ tích
Người cứ về nhau buổi xuân tình
Tiếng hát chừ khan... Chừ... đến đích
Con đường loáng thoáng,... v. rung rinh.

 __________________________________________
alt
     
        TRĂNG LẠI VỀ.

Em về, tình cãi tử rồi
Vầng trăng đáy nước cũng hồi sinh theo
Trời nghèo dạm hỏi đất nghèo
Liên hoan một chén nguyệt treo đôi bờ.
  
______________________________

       TRĂNG SO... LE.

Đa đoan trăng xếp trăng xòe
Rằm vừa viên nguyệt so le với mình
Cũng rong rêu nhuộm mái đình
Cũng tròn lá thẩm dập dềnh cội đa.
  
_______________________________

     MƯA ĐÊM TRĂNG SÀI GÒN.

Đêm Sài Gòn... là lá la
Đèn xanh đèn đỏ trăng qua ngập ngừng
Mưa Sài Gòn... dửng dừng dưng
Ướt ai cứ ướt miễn đừng ướt em.
  
______________________________

     Về thôi, em !

Về thôi...
Xúm vá đời nhau
Bao nhiêu lổ rách khéo khâu cũng lành
Em cầm một ngón tay anh
Nhấn lên mép vãi mà khanh khách cười...

Về thôi...
Anh giặt quần cho
Ba năm ngồi đợi chắc vò mõi tay
Phơi tình, ai dám phơi dây
Mong manh chi lắm tình bay... ướt đời.

Về thôi...
Giở áo gãi lưng
Mùa đông gió xéo, mùa xuân mưa dày
Nằm yên, em nhé! thẳng ngay
Bóng anh đổ xuống, miệng đầy... miệng nhau.
  
________________________________
  
           cHạNg VạNg.

Chạng vạng... chiều,
Chạng vạng... tôi
Mây màu nước mía mây trôi dập dình
Bên song vạch mớ tóc mình
Sợi đen sợi bạc vô tình đuổi nhau.

Chạng vạng... chiều
Chạng vạng... em
Sóng màu khói thuốc sóng lem nhem bờ
Cát xe thành quách ơ hờ
Dã tràng lam lụ khóc mờ trùng dương.

Chạng vạng... đời
Chạng vạng... nhau
Nước màu vỏ đậu qua cầu phu thê
Mai sau duyên nợ xui về
Biết chiều có nhuộm tím bề thủy chung?
  
______________________________

      cHưA nHé Em !

Có người vạch áo tình nhân
Xem lưng cõng gánh nợ trần oằn chưa
Ngậm ngùi da mỏng thịt thưa
Em chưa té sấp trời chưa cho nằm.

Có người tốc váy tình nhân
Xem chân bươn chãi đường trần mõi chưa
Nghẹn ngào bếp sớm chợ trưa
Em chưa ngã quỵ trời chưa cho ngồi.

Có người cạy miệng tình nhân
Xem lời gian dối đã gần môi chưa
Ơn giời, tích cũ chuyện xưa
Em chưa hề giấu, ta chưa mắc lừa.

                           (Hùng Nguyễn)


 
  


  

PHONG THẦN YẾN - Thơ Hùng Nguyễn.

   
        PHONG THẦN YẾN.  

Chuyến xe thiên cổ lên trời
Linh xưa ai oán vọng cười thê lương
Mây ngàn phương!
Mây ngàn phương!
Vầng khăn tang chế dặm trường non sông
Người đi chưa hết tang bồng
Hùng thiêng sa lệ cuối dòng sử đau
Lạnh lùng thế cuộc cỏ khâu
Đời chưa nhận diện rêu đầu bia xanh
Ôi, Thiên thanh!
Ôi, đầu gành!
Quạ kêu khắc khoải... Biên thành ngẩn ngơ.  

                             (Hùng Nguyễn)
                                       (SINH VI TUONG, TU VI THAN)
  



Hùng Nguyễn và Lục Bát Tứ Tiệt Bình Dân (5)

    
     
    HOAN HÔ.
Hoan hô... Đêm đã sạch mình
Kệ trăng tình địch theo rình đôi ta
Trăng vênh nghiêng nửa tỳ bà
Bóng em... sâu róm, bóng ta... dế mèn.
  
________________________________

      TIẾNG NGỰA XA.
Leng keng ngựa tế gầm trời
Cỏ chưa xanh dấu chân người cách ly
Vườn em nắng lịm quá thì
Anh về... Hết trứng, lấy gì có con?
  
_____________________________

      CUỐI TUỒNG.
Có người chứng ngộ chiều nay
Câu thơ lễ độ khoanh tay đứng hầu
Lòng như ba khắc trống chầu
Rủ đào hát bội ngủ lầu tọa đăng.
  
_____________________________

      THƠ NHỎ.

Em chê thơ nhỏ như... chim
Thơ to anh biết đi tìm ở đâu
Chim nhỏ cái mỏ lưỡi câu
Mồi tình anh móc tận sâu đáy lòng.
  
_____________________________ 
 
     NHIỄM.
Từ em trải áo vô cùng
Lòng ta thôi cũng nhiễm trùng tình em
Chén chiều vênh váo nhá nhem
Nhân danh vi khuẩn tay thèm vuốt ve.
  
______________________________

      NỖI SỢ.
Ô hay, tóc đã bông lau
Ngậm ngùi thương bậu bể dâu nặng thề
E rồi cốt nhục thất thơ
Mặc may xá lợi gắng chờ thấy nhau.
  
_______________________________

      CHIM TỪ QUY.
Chim Quy gào vợ xé trời
Nắng nằm chật đất, Từ ơi, đâu rồi?
Băng qua mùa động chia phôi
Bóng em bằn bặt, mồ côi sao, Trời?
  
______________________________

      HƯỞNG DƯƠNG.
Ngày nào chưa hết hưởng dương
Anh thề chăm chỉ yêu thương em hoài
Sợ chừng hưởng thọ sống dai
Thần kinh lộn xộn thấy ai cũng tình.
  
______________________________
      VỌNG XƯA.
Những chiều nhếch nhác rượu ôm
Nỗi buồn giun dế cũng lồm cồm say
Tài hoa khuất dấu chân mây
Câu thơ tế đĩ cũng bày đặt... sang.
  
____________________________

      KHÔNG ĐÁNG.
Xin đừng xúm chửi Việt kiều
Ta bà thế giới cũng nhiều đứa nên
Chẵng qua thất thế đâm hèn
Tha phương cầu thực, trống kèn... quên đau.
  
___________________________________

      U.60
Vô tư cũng sắp sáu mươi
Đếm mùa đểu cáng cõi người thâm niên
Đội ơn mắt gái ba miền
Khóc ta... bị Thiến bị Thiền bởi... Em.
  
_______________________________
  

    
     MIỀN TÔN KÍNH.
Nhà Thờ - Chùa Miểu - Vú Em
Ba nơi thành kính tôn nghiêm nhất đời
Ta quỳ không đợi ai mời
Ngửa Tâm hứng lấy bao lời từ bi.
  
______________________________

     HƯƠNG THƠ.
Phân Bắc thúi hơn phân chuồng
Nên thơ xứ Bắc vẫn thường hay hơn
Thương mình cái mũi văn chương
Ngửi nhằm thơ thủm nhớ hương ỉa đồng.
  
_______________________________

     BỤT... ĐUI.
Có khi cả Bụt cũng nhầm
Đâu hay cái Ác tầm ngầm bên trong
Để cho con Tấm sổ lồng
Trèo lên vỏ thị xuôi dòng Bất nhân.
  
_____________________________

     QUY Y.
Sáng mai xuống tóc vô chùa
Cả đời còn lại mút mùa ăn chay
Đoạn tình, chơi nốt đêm nay
Yêu Người ít trận..., bạch thầy, cắt duyên.
  
___________________________________

     CHIỀU HOA KỲ.
Láo lơ như... chó cùng đường
Lòng ta xứ Mỹ vô thường thần kinh
Chiều chiều tựa bóng hư vinh
Nhớ người bản xứ, thất tình... vợ ai.
  
______________________________

     BĂN KHOĂN LÒNG ĐÒ.
Em một bên - Vợ một bên
Phía tình, phía nghĩa biết chênh phía nào?
Nồm Nam thương gió Hạ Lào
Đôi bờ nắng quái lao đao lòng đò. 
  
_________________________________
  
    CHƠI KHĂM.
 Ngày xưa thượng đế chơi khăm
Nhốt ta một trận mười năm nhớ đời
Chừ, ta chơi khăm lại trời
Đè em... Yêu giữa cõi người tôn nghiêm.
  
__________________________________

     CHIỀU XUÂN.

Nồng nàn như hớp rượu dâu
Đỏ hoàng hôn nhuộm bả trầu môi em
Tội gì ta chịu kiêng khem
Chiều Xuân đáp xuống bên thềm đời nhau.
  
______________________________________

     NẮNG MUỘN.

Rã rời bên núm vú hồng
Môi khô anh cũ vỡ lòng tình xa
Đông người tráng lệ phong ba
Dưng không chiều muộn nguy nga nắng đầy.
  
_______________________________________

          GIỮ.

Đưa tay anh nắm, Nàng ơi!
Kẻo chiều lắm gió lên trời làm sao?
Kinh qua mấy cuộc ba đào
Cứ nghe rười rượi bổ nhào ôm em.


                        (HÙNG NGUYỄN)    

 



  







Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Thơ Hùng... : Thơ Chợ, thơ Chùa... (Thơ Hùng Nguyễn)

   
 Thơ Hùng... :
  Thơ Chợ, thơ Chùa...!

     1-
Thơ Hùng... câu lục chẻ ba
Thử xem câu bát có ra cứu bồ
Hững hờ câu bát: Nam mô
Thân em xẻ bốn thuở mồ côi Thơ.

     2-
Thơ Hùng... mỗi chữ một trăm
Đem ra giữa chợ banh nằm chờ duyên
Lừng khừng như đỉ không chuyên
Tụt quần lại sợ thiếu tiền nạo thai.
     3-
Thơ Hùng... quãng đại miếu chùa
Thong dong khất sĩ tiểu thừa vẩn vơ
Thơ tươi như cá trong lờ
Bao nhiêu cũng sẵn khỏi chờ gia công.

     4-
Thơ Hùng... ngoài Thượng trong Kinh
Âm dương bát nháo, ngũ hành đảo điên
Thơ như heo giống chợ phiên
Bán mua không đặng đâm phiền người chăn.

     5-
Thơ Hùng... ra chốn chợ trời
Lao tâm khổ tứ chỉ mời được... Em
Thơ buồn như chú bán kem
Chiều Đông sụp tối cà rem nguyên thùng.

     6-
Thơ Hùng... đại đạo tam kỳ
Xây chùa bên chợ khác chi Cao Đài
Mắt trời ngoa ngoắt sẻ hai
Bên Thiện bên Ác nằm dài trong Thơ.

     7-
Thơ Hùng... đệ nhất... gái ưa
Chẵng qua thấy tội chấm bừa đấy thôi
Thương thương đôi chữ nằm nôi
Câu hò điệu lý em ngồi dổ Thơ.

                             (Hùng Nguyễn)
 

Lục bát tứ tiệt... trên chùa. - (Thơ Hùng Nguyễn)

alt
                                         
                                     THƠ... CHÙA.
                        Ngày xưa thơ rất là... Chùa
                   đến khi ngã mặn bởi bùa hoa khôi
                          thơ dơ, thơ dở, hơi... hôi
                nhiễm mùi son phấn trăm đôi má đào.
_______________________

      LÊN CHÙA 1.
Lên chùa... chửa vội buông dao
Băn khoăn đồ tể có vào được không
Ngậm ngùi tám vạn pháp môn
Bế quan cửa trước, chắc lòn cửa sau.
  
______________________________

      LÊN CHÙA 2.
Lên chùa... lật đít Thích Ca
Của chìm thái tử còn ba phần mười
Xem ra vạn vật cõi người
Ít xài mau hết, Phật ơi! Phí đời.
____________________________

      LÊN CHÙA 3.
Lên chùa... theo dấu mỏ chuông
Nhặt khoan tiếng kệ vọng buồn kinh thi
Bồ đề trăm hạt từ bi
Hạt quên hạt nhớ, hàn ni... lệ nhòa.
  
_______________________________

      LÊN CHÙA 4.
Lên chùa... giỡn mặt Quan Âm
Nhấc bình cam lộ, trụ nhầm chùa không?
Ở đây rặt đám sư ông
Ăn chay ngủ mặn, sắc không tùy rằm.
  
_______________________________

      LÊN CHÙA 5.
Lên chùa... đi kiếm chữ Tâm
Lật kinh sái cổ vớ nhằm chữ Duyên
Ngoảnh đầu vọng bái Tây thiên
Ma cô khóc điếm bốn miền lầm than.

           (Hùng Nguyễn)
alt

Nhìn nhầm - (Thơ Hùng Nguyễn)




      Nhìn nhầm.

Tưởng đò cưỡng bức giòng sông
Bến quê nghiêm cấm đò không được về
Đâu hay sông đã ước thề
Bên đò chảy suốt tứ bề nhân gian.

Tưởng Thơ hiếp đáp vầng trăng
Cả bầy nhân sĩ theo hằn học ta
Đâu hay trăng cũng đàn bà
Cứ nhè tâm địa thiệt thà trao thân.

Tưởng người ruồng rẩy quê hương
Thần văn tướng võ triệt đường cố nhân
Đâu hay quậy nát phong trần
Dung nhan gian nịnh mới cần ngụy trang.

                                 (Hùng Nguyễn)

GỌI ĐÙA NHAU... - (Thơ Hùng Nguyễn)


      Gọi đùa nhau...

Cứ gọi đùa nhau là hảo hán
Mấy đứa Kinh Kha trót sang Tần
Dịch Thủy hạ nguồn sông trở mặt
Lạnh lẽo tê hồn bến phong vân
Một đi không về, ơ... mây trắng
Bên tàu ngựa cũ  đã chồn chân
Ngó nhau buồn quá, vung đấm ngực
Nước mắt vãi đầy - sông chứa chan...

Cứ gọi đùa nhau là chiến hữu
Những thằng đổ máu rất
Nhuộm đỏ phù  sa về châu thổ
Như... tiền chơi gái lúc phong lưu
Lên rừng đốt lửa say dạ hội
Gặp giặc dễ thương, đứng... cười trừ
Đứa nào nằm xuống không nhắm mắt
Là biết chưa từng (xxx) người yêu...

Cứ gọi đùa nhau là đồng phạm
Cả bầy duyên nợ với trại giam
Nửa đời gãi ghẻ thành chuyên nghiệp
Đói lạnh bào dần mỏng lương tâm
Chí lớn đêm nằm bên chí... rận
Gác cẳng lên nhau mộng thì thầm
Thằng nào ra sớm là chết sớm
Hà cớ gì lo năm mười năm...?

Cứ gọi đùa nhau là nhà thơ
Một lũ nai lưng học i tờ
Hễ buồn là rủ nhau nghịch chữ
Câu trắc câu bằng đọc ngẩn ngơ
Mới thấy lòng nhau như giấy thấm
Chặm phải nét sầu lướt thướt dơ
Biết đâu may mắn vào mắt gái
Đa tình... thi giỡn đậu ngon ơ...

Cứ gọi đùa nhau là đồng hương
Cả đám sa cơ, ra đứng đường
Ngó qua ngó lại, cười, an ủi
Con mắt mọng đầy lệ tha phương
Từ trong đâu đó - miền bội phản
Nhớ xóm, nhớ làng, nhớ người thương
Chiều trên đất Mỹ... sương bàng bạc
Thèm chết mất thôi... Nắng Mán Mường...

                           (HÙNG NGUYỄN)