Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

KIẾNG CHIẾU HẬU - (Thơ Hùng Nguyễn)






      KIẾNG CHIẾU HẬU.

(1978)
Ta vốn tên tù mới bẻ gông
Toan về sống chết với non sông
Trời xa đất lạ thời phiêu bạt
Còn biết về đâu buổi long đong?
Đứng trên đất mẹ mà lạc lõng
Ly hương trên chính quê hương mình
Chùng chân mỏi bước đường vô định 
Muôn dặm không còn chốn dung thân...

(1975)
Ta vốn thư sinh vùng thị xã
Làm thơ theo kiểu nước sông Ba
Gió Nam Lào thổi trơ đáy cát
Mưa núi tháng Mười lụt phù sa
Giang hồ thời cuộc lên Tháp Nhạn
Bày trò múa kiếm học Kinh Kha
Ô hô, pháo mã buồn sanh giặc
Thân tốt ngẫn ngơ khóc quan hà...

(1976)
Ta vốn bạc tình như khách lạ
Bỏ người, buổi ấy, trắng mưa sa
Áo xanh rồi sẽ khô theo nắng
Biết mắt em còn xanh khóc ta?
Thôi thì cứ đểu như họ Sở
Bấm bụng dằn lòng hành quân xa
Mươi năm chắc kịp về tạ tội
Không để trăng non hóa trăng già...

(1980)
Ta vốn lưu đày ngoài vạn lý
Thổ phỉ sa cơ cũng đổ lỳ
Từng rót chén cuồng lên giàn hỏa
Sá gì máu nhuộm đỏ tà huy
Cứ chiều nghe quạ kêu đầu bãi
Lại nhớ bạn bè đã một đi
Thâm sơn cùng cốc không về nữa
Hồn phách đừng hòng thấy tử thi...

(2010)
Ta vốn ngựa thồ trên đất Mỹ
Kéo chuyến xe đời nẽo từ bi
Quê hương ngàn dặm đâm xa xỉ
Chưa vào tử biệt đã sinh ly
Ngày xưa áo trận bông rừng núi
Nay sáng đứng đường cũng rằn ri
Một lũ đàn anh đầu đã bạc
Khí tiết đếch gì kiếp cu ly...

(2012)
Ta vốn sắm vai khách Việt kiều
Hết tuồng, sân khấu lại buồn thiu
Về ngang xóm cũ xuân vẫn ấm
Mà trống lòng như buổi chợ chiều
Đi qua phố lạ trăm môi mắt
Thương đời cạn sệt đến quạnh hiu
Nối bước người xưa theo níu váy
Dựa dẫm tàn hương ngực Thúy Kiều...

(2013)
Ta vốn con chiên kẹt giữa bầy
Co ro sợ hãi ngó trùng vây
Nửa đời chung chạ toàn lang sói
Nụ cười ác quỷ lại thơ ngây
Bài thánh ca gào nghe phát khiếp
Mặt nạ thiên thần coi cũng hay
Tới luôn cho trọn đường cát bụi
Chờ ngày phán xét hẳn mây bay...

(2014)
Ta vốn rẻ tiền như giun dế
Tài hoa mốc thếch thuở u mê
Vẫn biết xứ người giàu sinh kế
Sao chân lưu lạc cứ đòi về
Con cháu đâu dè ta lạc đệ
Gầm đầu khuất nhục đi làm thuê
Nhác thấy máy bay tìm hướng biển
Lại nát tan buồn nhớ nhà quê...

                       (HÙNG NGUYỄN)











Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Nhắn nhủ mùa Đông.






    NHẮN NHỦ MÙA ĐÔNG.

Mai về múc biển lên đong
Thử xem đã rót mấy sông mà đầy
Mai về lật ngửa bàn tay
Thử xem bao chỉ mà dày đa đoan...

Người xưa "chân cứng đá mòn"
Người nay cát bụi mãi còn lông bông
Thương ai nhóm lửa từng Đông
"Bóng chim tăm cá" bặt không thấy về...

                   (HÙNG NGUYỄN)


Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

SAU LŨY MI CONG... - (Thơ Hùng Nguyễn)

      SAU LŨY MI CONG...

Khi mang cặp mắt vô thần
Tiễn người vào chốn phong trần đảo điên
Em đâu hay: Ta chết liền
Trót đem máu nhuộm đỏ biên cương chiều...

Khi đơm nước mắt Thúy Kiều
Làm như bạc mệnh phải điều hồng nhan
Em đâu hay: Ta bạo tàn
Chưa từng Từ Hải đầu hàng sắc hương...

Khi khua sóng mắt trùng dương
Xô thuyền Bát nhã về phương niết bàn
Em đâu hay: Ta đá vàng
Qua Bàn Tơ Động mấy chàng Đường tăng...

Khi giăng lưới mắt vĩnh hằng
Dỗ chiêm bao giấc an bằng trăm năm
Em đâu hay: Ta cười thầm
Sênh xao phách lạc gõ nhầm thiên thu...

                       (HÙNG NGUYỄN)





Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Lục bát tứ tiệt: LÓNG LÁNH THU ĐÔNG. (Thơ Hùng Nguyễn)

     THƠ SẦU ĐÔNG.
Đông chưa? Tang tóc đời mây?
Mặt trời ngắc ngoải trên cây Soan già

Thơ run... núp váy đàn bà
Nhờ mùi phấn sáp cứ tà tà... hay.

     BẢY SẮC CẦU VỒNG.

Nắng còn ham hố yêu mưa
Giọt treo giọt trễ nên chưa cầu vồng
Vạn đò còn tiếc mặt sông
Khua chèo tán sắc hóa trong bảy màu.

     HỎI THĂM SÀI GÒN CHIỀU.
Sài Gòn đã kịp đêm chưa?
Mà hàng cao áp đã lưa thưa đèn

Mà... em, gái lạ hóa quen
Cười, duyên đến nỗi... leng keng phần mềm.

     BÓNG XƯA ĐỘNG CŨ.

Tìm làm chi, cũng ơ hờ?
Chiều xênh xang ngủ bên bờ tịch dương
Ngoảnh về cửa động mù sương
Bóng xa xa ảo hồ nương nhập nhòe...

                      (HÙNG NGUYỄN)




Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2014

KHÚC HOÀNG LƯƠNG - (Thơ Hùng Nguyễn).


           KHÚC HOÀNG LƯƠNG.

    Đêm chùa đánh mất tiếng chuông
    Hồn sa di mộng hoàng lương chập chùng
    Ngựa xe gió bụi trùng trùng
    Kim ngân sấp ngửa, người cùng đời... say.

Đêm mơ trên Phong Ba Đình?
-Thước gươm khốn quẩn tiếng kình lao xao
Máu chìm đáy mắt xé đau
Cú kêu khắc khoải kính chào thiên thu...

Đêm mơ trên Bá Lạc Đài?
-Lời oanh giọng yến vọng ngoài nhân luân
Em cười chi nụ tri ân
Để bia huyết sử mấy lần trở lưng...

Đêm mơ trên Phụng Nghi Đình?
-Bóng em đổ xuống tượng hình ải quan
Ngậm ngùi ngựa tía ngủ lang
Bên kia trăng cũ, giang san bên nào...

Đêm mơ trên Đoạn Đầu Đài?
-Băn khoăn sông núi còn ai mũi lòng

Khóc giùm ít giọt viễn vông
Thương cho vai diễn, hết tuồng, xuôi tay...

    Giọng con chim Khách lạc mùa
    Hót văng ra tiếng chuông chùa ngày xưa
    Mây ngàn viễn xứ hóa mưa
    Ướt trăm thổ mộ cũng chưa hoàn hồn...

                       (HÙNG NGUYỄN)
 
 








KHI EM MÊNH MÔNG RỘNG. (Thơ Hùng Nguyễn)

      
     kHi Em MêNh MôNg Rộng...

Mênh mông...
Mênh mông cặp mắt một người
Liếc ngang sông Dịch chẻ lời nguyền xa
Mây chìm sóng nổi hải hà
Hàng mi treo chuổi lệ sa phía người...

Mênh mông...
Mênh mông da thịt một người
Trãi nồng nàn rộng kính mời lấy nhau
Ta về nằm trắng mai sau
Sắc hương ngàn dặm dãi dầu sớm hôm...

Mênh mông...
Mênh mông lòng dạ một người
Bao nhiêu bể khổ mấy vời thanh thiên
Dường em lục địa chữ điền
Thủy chung xâm thực sạch miền... mênh mông...

                       (HÙNG NGUYỄN)
 




Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

CHÒNG CHÀNH BỞI TRẬN GIÓ MÙA THU - (Thơ Hùng Nguyễn)





CHÒNG CHÀNH BỞI TRẬN GIÓ MÙA THU.

Khi mùa thu mời dòng sông một trận gió
Là chuyến đò chòng chành,
Chòng chành hết muốn trôi
Con sào nửa muốn rời bờ bên này đất lở
Nửa lo bên kia phù sa có kịp đắp bến bồi...

Khi mùa thu mời cánh rừng một trận gió
Là phiến lá chòng chành,
Chòng chành muốn bỏ cành xưa
Một chút vàng,
một chút ngại ngần nâu đỏ
Rơi... rơi... nhẹ nhàng
Lơ lững vũ khúc mưa...

Khi mùa thu mời trùng dương một trận gió
Là cánh sóng chòng chành,
Chòng chành giỡn mặt phong ba
Đàn bói cá lướt bên kia bờ hạnh ngộ
Biết có ngậm ngùi thương xuôi ngược vết buồm xa...

Khi mùa thu mời Em một trận gió
Là ly rượu chòng chành,
Chòng chành nỗi đắm mê
Em ngã nghiêng đến nhàu nhò cơn say vò võ
Điệu ca buồn lóc cóc,
Em khua cả bước khuya về...

Khi mùa thu mời ta một trận gió
Là bài thơ chòng chành,
Chòng chành cõi vô phương
Nơi xa lắc,
Bóng ngựa hoàng hôn rời ngõ nhỏ
Tiếng hí khan xô từng câu thơ rụng xuống vệ đường...

Khi mùa thu mời đôi mình một trận gió
Là tháng Tám chòng chành,
Chòng chành bể ái nguồn ân
Một nửa nụ hôn thăm dò,
Một nửa nụ cười lấp ló
Mùa thu rồi đi qua,
Em rồi ở lại,
Ta rồi dừng chân,
Hạnh phúc chòng chành... chòng chành...
Ôm nhau chết trân...

                 (HÙNG NGUYỄN - Viết cho 31/8/2014)