NỢ ĐỜI. Thấy hoa là biết chủ vườn Thấy chim trúng đạn biết phường nào săn Trời đùa bụi chuối vườn trăng Cháo hành Thị Nở cầm chân Chí Phèo... (HÙNG NGUYỄN) ____________________________________
TRĂNG VỤN. Em ngồi bên thềm... Vọc trăng Lóng la lóng lánh giọt trăng đầy trời Dường như trong cặp mắt người Đôi ba bán nguyệt mỉm cười... Hồi xuân. **** TRĂNG MÒN. Ngày xưa, trăng mấy bảo hành Vẫn theo dâu bể sáng cành trăm năm Đêm nghiêng rót lục huyền cầm Câu thơ chảy ướt dáng rằm thiên thu. (HÙNG NGUYỄN)
QUA CHIỀU... CHẠM NGÕ THIÊN THU. Qua chiều... Chạm ngõ thiên thu Giấc trăm năm mộng cũng phù du thôi Vàng son mấy độ lở bồi Còn bàn tay trắng buông xuôi mà về... Qua chiều... Chạm ngõ thiên thu Vườn trăm năm mộng chim ru mấy lần? Ngậm ngùi mùa lá chuyên cần Muốn về nguồn cội phải trần lưng rơi... Qua chiều... Chạm ngõ thiên thu Giấc trăm năm mộng mộng du cuộc người Tóc tơ thệ nguyện lắm lời Còn duy ngấn lệ đọng nơi mắt lòa... Qua chiều... Chạm ngõ thiên thu Chuyến trăm năm mộng xa phu còn gì? Chỉ còn tàu cỏ lưu ly Vênh vang nhớ trận ngựa đi phong thần... (HÙNG NGUYỄN)
NGẬM NGÙI MỘT THUỞ THƯ SINH. Ngày xưa có gã thư sinh... giặc Vô lớp buồn như vô... trại giam Kinh thư lấm láp trên hè phố Món nợ ân sư vướng phong trần Đọc Kiều thấm thía thương cô giáo Đã nhát lại hiền quá... Thúy Vân Trẻ măng chưa biết đời vốn bẩn Một bước sẩy chân chết mấy lần... Ngày xưa có gã thư sinh... quỷ Giấu sách trong lưng rất... yêng hùng Tửu lượng "thằn lằn ly rượu cúng" Lý Bạch tân thời uống đá chanh Bạn bè một lũ quân trời đánh Học ít chơi nhiều buổi chiến chinh Cuối năm thi rớt cùng đi lính Tên tuổi sau này kín sử xanh? Ngày xưa có gã thư sinh... quái Ấo trắng quần tây rất... học trò Giờ chơi ngó gái qua cửa gió Đâm lòng thương tóc, nhớ mắt xanh Chiêm bao những trận không lành mạnh Bạn học, ôm nằm như... hiền thê Sáng ra tới lớp thành gian tế Không lẽ yêu thầm cũng Sở Khanh? Ngày nay có gã thư sinh... lão Lang bạt xứ người rất thê lương Đất quê vốn rộng, lòng người hẹp Trời kín trên đầu, mây bốn phương Cứ độ đông tàn, xuân ngấp nghé Ngồi lê quán rượu góc phi trường Đợi mỗi máy bay lên phía biển Lại khà một ngụm nhớ cố hương... Ngày nay có gã thư sinh... bệnh Sợ chết, nằm lo không kịp về Nhà quàn nước Mỹ đông lệ đá Xứ tuyết tha ma lạnh tứ bề Lẽ nào đến chết còn kẹt lại Đất khách quê người, đau tái tê Lạy em, Lạy mẹ, Cho hỏa táng Xứ sở, yên thân, tro cốt về... (HÙNG NGUYỄN - 24/01/2015 Viết tặng đồng môn Ban C trước 1975)
DUYÊN DÁNG CHÚT XUÂN ĐỜI. Rập rờn lay... Mùa hoa Cải đắng Em về, đài các gió bên sông Liệu xuân từ độ ta đi vắng Có còn đủ nắng thắp em không?
Rộn ràng bay... Mùa chim Chiền chiện Em ngồi vườn cũ khóc trinh nguyên Tiếng hót ngần ngừ, xuân dã chiến Ta lại giở trò hẹn ra Giêng. Chờn vờn say... Mùa hoa Bươm bướm Em đi, vàng chóe bóng xuân chiều Thị xã, mười năm, qua như chớp Đường mòn, Bước mỏi, Lạc Liêu xiêu. Nồng nàn xoay... Mùa Nam non gió Em mặc váy xòe hóa thành... mây Ta giấu đời tàn nơi Vạn thọ Em bất thần thơm: Xuân... ngây ngây. (HÙNG NGUYỄN - 21/01/2015)
VỀ GIỮA BÌNH YÊN. Một mai đời có bình yên Ta về hưu trí trên miền ngực em Nằm nghe da ấm thịt mềm Nằm nghe cổ tích lặn chìm trong nhau... Một mai đời có bình yên Ta buông ảo vọng phục viên về... Mình Nằm nghe em thở hơi tình Nằm nghe môi mắt trùng trình khoe duyên... Một mai đời có bình yên Ta lim dim giấc vạn niên bên người Nằm nghe xương cốt rã rời Nằm nghe chí khí rụng nơi... gối đầu. (HÙNG NGUYỄN - 20/01/2015)
CÂU HÒ PHỐ MỚI VỌNG VỀ BIỂN XA. 1- Gã đàn ông trong phố... Ví dầu... cỏ rạp bên lề Giọt mưa... Phố ướt... Tôi về quạnh hiu Em vay chi cả buổi chiều Để tôi gánh nợ thiếu điều hụt hơi... Ví dầu... đờn địch lã lơi Tiếng chim... Phố vỡ... Tôi rơi chạm mùa Em bày chi cả hơn thua Để tôi bươn chải cuộc khua khoắng đời... Ví dầu... trăng nửa lên trời Sương sa... Phố nhọ... Tôi cười đãi bôi Em khoe chi cả vành môi Để tôi chết siếng trên đồi Hoàng lan... Ví dầu... xuân lộc cái quan Đường người... Phố khách... Tôi càng trơ vơ Em đầy chi cả bài thơ Để tôi hô hoán cơn mơ giết người... _____________________ 2- Người đàn bà ngoài biển... Khi chúng mình chưa yêu nhau: Biển... ngọt Tiếng em cười, tiếng sóng vỗ: Trong ngần Đến một hôm, em vùi đầu khóc muồi khóc mẫn Sóng chợt thét gào bởi vị mặn trùng dương !
-KARAOKE CÙNG TIẾNG HÁT QUANG THƠM (VIỆT NAM): NGHẸN LÒNG HAI TIẾNG “MÌNH ƠI " Sáng tác của Ngọc
Quang, được phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của nhà thơ Hùng Nguyễn ( hiện
đang định cư tại Mỹ). Đây là một trong những ca khúc của Ngọc Quang
được nhiều bạn bè và người yêu nhạc yêu mến, chia sẻ và đồng cảm.
Để đáp lại tình cảm của các bạn và cũng để đáp ứng yêu cầu của nhiều
người Ngọc Quang đăng lại bài hát này với hình thức karaoke và một sắc
thái, cung bậc tình cảm mới qua tiếng đàn bầu hết sức ngọt ngào và đầy quyến rũ của nghệ sỹ Thanh Lê ( hiện đang định cự tại Đức ). Chúc tình yêu của các bạn và gia đình luôn ngọt ngào như hai tiếng “ MÌNH ƠI “ (NGỌC QUANG)
NGHẸN LÒNG HAI TIẾNG “MÌNH ƠI” ! Thơ: Hùng Nguyễn
Nhạc: Ngọc Quang
Ca sỹ Quang Thơm.
-ĐỘC TẤU ĐÀN BẦU DO THANH LE (ĐỨC) BIỂU DIỄN: NGHẸN LÒNG HAI TIẾNG ” MÌNH ƠI " .
Thơ: Hùng Nguyễn ( Mỹ ) )
Nhạc: Ngọc Quang ( Việt Nam )
Độc tấu đàn bầu: Thanh Lê ( Đức )
Một tác phẩm
âm nhạc có sự đồng điệu của 3 tác giả chưa từng quen biết nhau và ở 3
châu lục khác nhau… ôi âm nhạc quả là kỳ diệu ! -NGUYÊN TÁC BÀI THƠ: NGHẸN LÒNG HAI TIẾNG MÌNH ƠI (Thơ Hùng Nguyễn)
Khi không, em thỏ thẻ hai tiếng "Mình ơi!" Nhỏ nhẻ thế mà níu chiều chựng lại Như bàn tay trái nắm nhầm bàn tay phải Thân thương sao, đâu sá nệ mấy phương trời
Bắt chước em, ta gọi lại "Mình ơi!" Nghe tiếng "Dạ" mà mùa Đông trẩy nắng Khoảng cách đâu rồi, một trời xa vắng Gần gũi sao, da diết đến chơi vơi
Thế rồi, ta quen miệng gọi nhau "Mình ơi!" Mặc nợ duyên không nên nghĩa vợ chồng Đi qua bão tiếng hời cao lồng lộng Xuôi dòng tình rót khúc vọng lả lơi
Khi chúng mình gọi nhau hai tiếng "Mình ơi!" Là sông rủ sông cùng tìm về biển cả Là mặn mòi đầy đại dương vời vợi Là hồi môn tặng đời một huyền thoại phù sa
Nhé em, hãy cứ gọi nhau "Mình ơi!" Âu yếm, giản đơn, thật thà như độc thoại Xuyên nỗi nhớ, em gọi: Mình ơi...! trong hoang dại Linh tính... anh nằm một mình cười mỉm... Mình ơi!
-CẢM NHẬN CỦA LAN PHƯƠNG KTV (VIỆT NAM): Cảmnhận vềcakhúcNGHẸN LÒNG HAI TIẾNG MÌNH ƠI Lời thơ:Hung Nguyen Âm nhạc:Ngọc Quang Nhạc Sĩ Trình bày: Ca sĩ Quang Thơm --------------------------------------
Từng
giọt đàn bầu thả sóng sánh cùng tiếng sáo vút lên ngay từ khúc intro và
điểm xuyết theo suốt dòng ca khúc đã đưa người nghe về một miền quê êm
ả. Hình như đang là cuối chiều? Cảm nhận được nắng dịu dần trước ngõ,
mái chèo tạm ngừng xuôi ngược… Để bước chân ai bình yên trở về theo
tiếng gọi thân thương: “Mình ơi!”
Quãng
lặng ngắn đặt trước câu hát đầu tiên tạo ra một khoảng không gian tĩnh,
rất phù hợp với cụm ca từ “Bỗng dưng em gọi…” cất lên sau đó.
Khi không, em thỏ thẻ hai tiếng "Mình ơi!" Nhỏ nhẻ thế mà níu chiều chựng lại(Nguyên tác thơ)
“Khi không”; “Bỗng dưng” có vẻ như bất ngờ mà lại thấy thươngquenngay
được nhờ tiếng gọi dịu dàng đến mức thời gian cũng muốn ngưng lại lắng
nghe. Điều tưởng như phi lý trong thơ Hùng Nguyễn lại trở nên quá đỗi
đời thường. Hình ảnh ẩn dụ, ngôn ngữ cách điệu trong bài thơ đẹp đến ngỡ
ngàng: “Nghe tiếng "Dạ" mà mùa Đông trẩy nắng” Hay: “Là sông rủ sông cùng tìm về biển cả”
NGHẸN
LÒNG HAI TIẾNG MÌNH ƠI thoáng qua tưởng chỉ là một lời tự sự chân tình,
nhưng thực ra đã mang sẵn tính nhạc trong từng ngữ nghĩa. Nhạc
sĩ Ngọc Quang đã nhìn thấy được cái thần của bài thơ, chọn cung Mi thứ
để gieo những “Hạt” nhạc đúng mùa, đồng điệu đến từng nhịp phách. Như
thể “Mạ già, ruộng ngấu”, bài hát nẩy chồi, vươn xanh tức thì. Thơ đã
thật sự được chắp cánh bay lên. Sự
tinh tế nhất của nhạc sĩ ở đây là dùng âm hưởng dân ca đồng bằng Bắc bộ
làm giai điệu chủ đạo khi phổ. Bởi cách gọi vợ chồng bằng "Mình" có
nguồn gốc từ vùng miền đó. Những nốt nhạc chân phương không thăng giáng
làm nên âm giai mộc mạc nhưng không kém phần da diết. Bài ca man mác tựa
lời ru ca dao, quyện chặt lấy từng câu chữ. Tiếng gọi“… Ơiiiii”trở nên tha thiết hơn và gia tăng hiệu ứng cảm xúc khi nhạc sĩ Ngọc Quang đưa node Mi tăng lên hẳn mộtbasđộ ở đó. Chỉ
hơi tiếc một chút ở câu: “Là sông rủ sông cùng tìm về BIỂN CẢ” hơi bị
“Cưỡng thanh” khi gieo node La (Biển): Si (Cả). Giá như tác giả hạ Node
La xuống thành node Mi (Biển) và thay node Si trắng bằng cụm luyến ba
node Mi+La+Si (Cả) thì sẽ không làm “”Đổi dấu” ca từ mà vẫn liền mạch
được với hợp âm kế tiếp.
Nhạc
sĩ Ngọc Quang không “Hát thơ”, nghĩa là không phổ toàn bộ bài thơ mà
tinh tế chọn lọc, hoán vị thậm chí thêm bớt câu chữ. Tôi rất thích cách
xử lý vài ca từ của anh, đặc biệt ở câu: "Âu yếm, giản đơn, thật thà như CÂY TRÁI" Nhờ đó, bài thơ đã vượt ra ngoài sự riêng tư để ai cũng có thể thả tâm tư của mình trôi theo dòng chảy êm dịu của ca khúc.
Ca
sĩ Quang Thơm - Bằng chất giọng đầm ấm ngọt ngào của mình - Đã góp phần
làm nên sự thành công của ca khúc. Chi có một sơ suất nhỏ khi hát chữ“Mình”trong câu“Thầm gọi hai tiếng mình ơi”ở lượt hát đầu tiên anh phát âm bằng tiếng địa phương thành“Mìn”và câu“Gửi theo…”thành“Gưởi theo…”làm giảm chút xíu sự chuyên nghiệp của ca sĩ.
Đến đây, xin được trích lời của nhạc sĩ Ngọc Quang viết “Phi lộ” cho tác phẩm NGHẸN LÒNG HAI TIẾNG MÌNH ƠI:
“Nếu tất cả các đôi vợ chồng trên thế giới đều gọi nhau bằng hai tiếng "Mình ơi " thì tôitinrằng
nhân loại sẽ không còn tội ác, thế giới sẽ không còn chiến tranh và lúc
đó TÌNH YÊU sẽ lên ngôi và ngự trị trong cuộc sống hàng ngày của chúng
ta. Nếu bạn nào không tin thì cứ thử gọi vợ mình ( Hoặc chồng ) bằng hai
tiếng " Mình ơi " đi. Điều kỳ diệu sẽ đến ngay với bạn!” Cảm ơn anh Hùng Nguyễn, nhạc sĩ Ngọc Quang và ca sĩ Quang Thơm đã tặng cho đời một tác phẩm có giá trị./. (LAN PHƯƠNG KTV) -------------------------------------------------------------------