Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2016

CÒN CHÚT GÌ NÓI PHỨT... (Lục bát Hùng Nguyễn)


     CÒN CHÚT GÌ NÓI PHỨT...

Từ em lộc cộc mù không
Em chăn mùa gió giữa đồng đời tôi
Cỏ xuân mới nhú lưng đồi
Màu đông đã nhuộm mồ côi ngọn tình...

Từ em nổi sóng vỗ qua
Tôi không còn ví mình là đại dương
Biển không sóng: Mấy vô thường
Chỉ là vũng nước giữa đường lấm chân...

Từ em hóa bụi bay vào
Mắt tôi đỏ nỗi nghẹn ngào trăm năm
Cười vung đứt ruột tri âm
Ai oan khiên đó, đây thầm lặng đau...

Từ em vác cuốc lên gò
Đào chôn xác lạnh, vun mồ hồn tanh
Rồi cười như tiếng vạc sành
Kêu chiều chạy nắng về lành lặn xưa...

Từ em lưng mỏng cõng người
Tôi ôm vai nhỏ khóc đời khập khênh
Bỏ chùa sang lạy miếu đình
Sao chuông đồng nứt vẫn rền đuổi theo...

..."Từ tôi lấy được em rồi
Oán xưa hờn cũ coi mòi lãng quên
Cũng đành thừa tuổi thiếu tên
Mặc mưa mặc gió mòn lên bia đời...".

                    (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

PHỐ NHỎ, VẦNG TRĂNG VÀ EM. (Lục bát Hùng Nguyễn)


     PHỐ NHỎ, VẦNG TRĂNG VÀ EM.

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ chạng vạng đến nhem nhuốc đời
Dường trong đôi mắt biết cười
Mùa xuân miên viễn suýt mời mọc ta...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ khánh kiệt bên thềm hoàng hôn
Ngậm ngùi nhật nguyệt càn khôn
Trời trăng cách trở mảnh hồn đối phương...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ đạm bạc khát thèm mà chi
Môi người, rằm chín, cuồng si
Khoe duyên dạ ngọc chắc gì riêng tư...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ khổ hạnh từ đêm gặp người
Mùa xuân thoáng cuối dốc đời
Liệu che có khắp khoảnh trời đông nhau...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ xộc xệch cũ mèm thơ ta
Trùng trình tóc chảy kiêu sa
Xuôi vai nguyệt tận chở ba đào về...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ sắc nổi hương chìm cõi riêng
Cơn mơ đâu phải mất tiền
Cơn mơ dẫu biết hão huyền vẫn mơ...

Phố nhỏ, vầng trăng và em
Cơn mơ linh cảm cũng đem ra buồn
Khi trăng chưa bỏ đầu nguồn
Khi em phố nhỏ vẫn tuồng tích xưa...

                      (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn: MÙA ĐÔNG ĐỘNG ĐẬY.



     THỊ NGẠN.
Qua sông, ngó lại mặt sông
Ô hay, gợn sóng vẫn chòng chành đưa
Qua đời, ngó lại khoảnh trưa
Ô hay, chiếc bóng vẫn chưa đủ tròn !

     HỒN CHỮ.
Một bầy con chữ co ro
Mùa đông hết dám khoe to khoe dài
Trông ai nhín chút trang đài 
Thắp cho chút nắng để bài thơ reo.

     HAI MẶT HÀNH TINH.
Buổi sáng giỡn mặt người yêu
Em cười, xấu hổ, hương chiều rồi anh
Ừ, thì gởi gió biển tanh
Coi như hậu cứ dổ dành tiền phương.

     NHỚ NHÀ QUÊ.
Trâu bò còn biết nhớ chuồng
Em đừng nhắc nhở ta buồn làm chi
Một đời trăm hận thiên di
Trăm năm một gã cu li nhớ nhà.

              (HÙNG NGUYỄN)






Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

ĐỔI Ý. (Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn)

     ĐỔI Ý.

Chiều,
Trời đổi ý:
Thôi mưa

Bầy chim đổi ý:
Thôi lừa mùa sau

Em cười,
Đổi ý:
Gật đầu

Dụ ta đổi ý:
Lắc đầu...

Bó tay.

         (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

DẤU TÌNH XA. (Thơ Hùng Nguyễn)


       DẤU TÌNH XA.

Trăng đi trăng đến trăng vằng vặc
Ta ngồi đực mặt ngót trăm năm
Yêu người hấp tấp như chạy giặc
Sợ chim mất bóng cá bặt tăm...

Câu thơ ta viết còn tươi rói
Chưa kịp vo nhàu áo tình nhân
Mà nghe lấn cấn như mắc tội
Ăn hớt của đời một lớp xuân...

Em cười giả lả cho qua chuyện
Sợ người vạn lý khổ thâm canh
Rùng mình, nước mắt em rưng tiếng
Chợt lòng chết điếng uất cao xanh...

Ta lỡ một đời mê tứ xứ
Lần này muối mặt hẹn tri âm
Mai về, vất mẹ giày hồ tử
Ôm chặt người xưa, nghịch... tầm ngầm.

                        (HÙNG NGUYỄN)

THƯƠNG QUÁ THÁNG MƯỜI ĐÔI TA. (Thơ Hùng Nguyễn)


THƯƠNG QUÁ THÁNG MƯỜI ĐÔI TA.

Tháng Mười nước lớn ra Đông hải
Cuồng cuộn sông băng xẻ đôi bờ
Khoảng cách đôi ta ngày càng rộng
Em ngồi cù bấc... ta cù bơ...

Tháng Mười trời động mây dồn cục
Vườn em e lá cũng chán cành
Nam Bắc hai miền chia hai gió
Ngọn nào em nhốt giữ giùm anh?

Tháng Mười em giấu môi trong yếm

Ta về lục đục vá tình xưa
Đừng hỏi quan san bao giá lạnh
Ngực hồng đã vỡ nắng mừng trưa...

Tháng Mười con mắt ai nguýt háy?
Hẹn dữ hẹn dằn cuộc đoàn viên

Người ở gì lâu nơi viễn xứ
Có kịp về không cuối mùa duyên?

Tháng Mười ta buốt con dốc lạ
Lăn ngược lăn xuôi khúc đời mòn
Hứng bên kia biển đầy mắt nhớ
Từng giọt trong lòng nhểu toong toong...

Tháng Mười thấm thía buồn ly biệt
Bên nớ bên ni lạnh một mình
Than vắn thở dài: Đông chi khổ
Chỉ nửa vòng tay cũng thất tình...

Tháng Mười thương quá tháng Mười khóc
Ai nhớ về ai, ai quên ai
Ngựa quen đường cũ còn trở lại
Người có nhớ gì xưa... liêu trai.

                              (HÙNG NGUYỄN)

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

NHỮNG BÀI THƠ DANG DỠ. (Thơ Hùng Nguyễn)

   LẠC HẬU RỒI TÌNH TA...

Có cuộc tình lạc hậu
Giữa dòng đời văn minh
Chiều bên chiều: Tịch mịch
Người bên người: Hư vinh...

Có cuộc tình lạc hậu
Như một thuở địa đàng
Ta nhìn em: Ngơ ngác
Táo vườn xưa: Chín vàng...

Có cuộc tình lạc hậu
Nhét tình vào miệng nhau
Đôi bờ môi: Ứa máu
Nồng nàn đỏ: Ngàn sau...

Có cuộc tình lạc hậu
....
____________________________

       ẨN DỤ.

Tôi như con nước chảy
Chỉ liếm láp đôi bờ
Rồi ung dung tung tẩy
Lặn vào biển lẳng lơ...

Tôi như bầy gió bấc
Chỉ sờ mó mùa đông
Rồi vi vu vô tận
Thổi hơi sóng bềnh bồng...

Tôi như thằng cha điếc
Chỉ nghe được khẩu hình
Khi em cười lương thiện 
Là lòng mất an ninh...

Tôi như...
......
_____________________________

                (HÙNG NGUYỄN)