CHE.
Em về lấy cũ che xưa
lấy lưng che nắng, lấy mưa che chiều
Lấy tình che khoảnh quạnh hiu
Lấy cười che bớt nỗi điêu toa đời.
(Hùng Nguyễn)
Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017
Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017
TA ĐÀNH RU TA... (Lục bát Hùng Nguyễn)
TA ĐÀNH RU TA...
Ta đành ru ta... một ngày
Vườn xuân hoa tuyết đơm dày cành phong
Tuyết như mây vỡ trắng đồng
Tuyết như váng nhện giăng mông quạnh mùa...
Ta đành ru ta... một chiều
Co ro phố lạ dập dìu tuyết bay
Xuân còn đỏng đảnh đó đây
Muộn màng chi để lạnh vày hoàng hôn...
Ta đành ru ta... một bầu
rượu không tên tuổi ngụm đầu đã say
Đành là giọt đắng giọt cay
Rót vào viễn xứ chợt dày vò đau...
Ta đành ru ta... một thời
Mắt người biêng biếc xuân vời vợi xanh
Mùa nào khai lộc công khanh
Để nghiêng biển vá sóng lành lặn nhau...
Ta đành ru ta... một mình
Như con chim khách điêu linh lạc bầy
Tháng Giêng mây nước sum vầy
Sao lời khắc khoải nghẹn đầy trăm năm...
Ta đành ru ta... một đời
Lặng thinh hương lửa bên trời xuân đông
Biết còn sống, về quê không?
Kẻo khàn tiếng vạc bên sông chiêu hồn...
(HÙNG NGUYỄN - Chiều mùng 7 tháng Giêng Đinh Dậu)
Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016
Ví dù ta hóa thành... con (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
CON CHÍ.
Đời dài quá sợi tóc em
Ta như con chí, hom hem dò đường
Chia ngôi rẽ thẳng song phương
Sao ta cứ lệch dặm trường lưng em.
CON GẤU.
Ngựa xe viễn xứ ba đào
Ta như con gấu, ngự vào giấc đông
Mặc tình thế sự sắc không
Chiêm bao ta cứ vườn hồng hương xuân.
CON CÚI.
Xứ người băng tuyết căm căm
Ta như con cúi, lửa nằm bên trong
Cọng rơm đượm khói tro nồng
Mời em chu mỏ thổi hồng đời ta.
CON NÍT.
Trời mênh mông, đất lạc loài
Ta như con nít, khóc đòi vú da
Mẹ thương, mẹ cũng đã già
Em thương, em của người ta mất rồi.
(HÙNG NGUYỄN)
Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016
TIỄN NGƯỜI VỀ MIỀN KHUẤT (Lục bát Hùng Nguyễn)
TIỄN NGƯỜI VỀ MIỀN KHUẤT.
Đêm qua đã mất tiếng người
Sáng ra không thấy mặt trời ở đâu
Ta quỳ... nín tiểu, nín cầu
Bắt Kim Cang Ấn, niệm câu chú "Về"
Thiên la địa võng tứ bề
Mà không trói nổi lời thề em xưa
Hay là áp thấp chợ trưa
Đôi quang gánh nắng, chạy mưa vô thường...
(HÙNG NGUYỄN)
NẮNG ĐÔNG (Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn)
NẮNG ĐÔNG.
Môi người thắp nắng hà hơi
Mùa đông đơn sắc giọng cười đa âm
Nghìn trùng xông nụ hôn trầm
Thơm thơm âm ấm đủ cầm giữ nhau...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016
ĐÓA HOA ĐÀN BÀ. (Thơ Hùng Nguyễn)
ĐÓA HOA ĐÀN BÀ.
Một bông hoa rất đàn bà
Chiều nay chợt thắp trong ta mùi tình
Em nheo cặp mắt cung đình
Gieo vàng son đó xuống nghìn trùng đây
Em cười nửa miệng chuốc say
Ơ..., ta! Thành quách hóa mây bời bời
Em nằm khép váy,
Ơn đời
Cốc nhan sắc ấy
Cũ người
Mới ta...
(HÙNG NGUYỄN-5:02pm/11/29/2016)
Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016
Lục bát tứ tiệt Hùng Nguyễn: VIẾT VỘI BỮA GIAO MÙA.
MÙA ĐÔNG LY BIỆT.
Tuyết rơi để phố hứng đông
Người rơi ta xót mà không hứng về
Ngậm ngùi món nợ phu thê
Xuôi tay có chắc sạch bề oan khiên?
CHIỀU ĐÔNG.
Hàng cây tuột lá khoe cành
Dún mình bụi tuyết thập thành khỏa thân
Chiều ngồi hơ nỗi di dân
Hương tàn khói lạnh mắt rân rấn nhòe...
LỤC BÁT HỜI RU.
Xưa từng khóc quấy trên nôi
Mẹ ru câu lục mây trôi đầy nhà
Biết mai thiêm thiếp tuổi già
Ai hời câu bát dìu ta lên trời?
NỬA.
Sa chân sẩy nửa chuyến Người
Về còn chỉ nửa nụ cười héo queo
Nửa kia dỡ chết nửa đèo
Giữa đêm súc vật hò reo tiếng người.
SÀ...
Sương sà xuống phố, phố lòa
Tình sà xuống mắt, mắt nhòa bụi mưa
Em sà xuống mộng ta, trưa
Giục chim Đông Các sà bừa thu, em...
(HÙNG NGUYỄN)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










