Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017
LỤC BÁT RU TÌNH (Thơ Hùng Nguyễn)
LỤC BÁT RU TÌNH.
Ru hời ru... Ru hời ru...
Mây treo cổ độ chỉ phù vân xưa
Mi nào người khép nhặt thưa
Để chiều rưng rức cơn mưa ngập ngừng?
Ru hời ru... Ru hời ru...
Chim vào khe núi mộng du một mình
Giọt sương lấp lánh đầu cành
Mùa quen thắp nắng thôi đành sắc không...
Ru hời ru... Ru hời ru...
Trăng non nguyệt thực đêm mù lòa đêm
Em về cổ tích nổi chìm
Bóng nghiêng hóa đá giữa thềm tri âm...
...
Ru tình. Ru hận. Ru hời.
Lưới trời võng đất ru người lạc duyên
Một giòng lệ ứa đôi miền
Đông ta ngập mặn bưng biền xuân em.
(HÙNG NGUYỄN - 11/12/2017)
Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017
LỤC BÁT TỨ TUYỆT THÁNG 11 (Hùng Nguyễn)
TÓC CHẤM VAI.
Gội đầu, tóc chấm vai rồi
Xuân thì lại ỏn ẻn đồi trăm năm
Giọt xưa còn mấy hương trầm
Mà gương ngực trắng thơm nhầm thiên thu.
CON MỒI.
Đôi khi viên đạn lạc loài
Cố rời họng súng ra ngoài kiếm ăn
Đôi khi khỉ vượn giỡn trăng
Đâu hay tứ phía thợ săn rập rình.
THỦ THỈ SÔNG BA.
Sóng dài hơn cả một đời
Sông sâu hơn cả lòng người thức đêm
Tràng giang ta thuở chân mềm
Gót phù sa đỏ nỗi niềm sông Ba.
DUYÊN CON SÁO.
Tưởng đâu con sáo sổ lồng
Ai dè con sáo nhớ sông quay về
Con sáo của tôi nặng nề
Bay qua không nổi lời thề gia tiên.
BOSTON LẬP ĐÔNG.
Thu tàn phố vắng nai vàng
Chỉ còn lũ sóc bên đàng láo liêng
Đất hiền người cũng sanh hiền
Đến bầy sẻ cũng múa chuyền trên vai.
UỐNG ĐÊM TỪ HẢI.
Bốn chung Từ Hải biệt Kiều
Rượu mời rượu phạt cũng đều lả say
Em cười, nghe cả trùng vây
Ta buồn, xung trận, biết ngay khó về.
LƯU HƯƠNG.
Hương nào để lại thơm đời?
Hoa thuyền nào chở hết người tri âm?
Yến oanh về cuộc ngàn năm
Nhớ nhau xin đốt nén trầm tưởng nhau.
LẠC BƯỚC.
Đường về đâu? Mất dấu rồi!
Loay hoay, tuyệt vọng như giòi phải tro
Tổ tiên thất lạc mả mồ
Mùa đi lắm gió, sót gò mối trơ...
NGƯỜI ĐI.
Em đi... Cầm chắc đi luôn
Hàng cây trụ điện đứng buồn ngẩn ngơ
Nhìn theo... Ta cũng đẫn đờ
Như vừa thất thoát câu thơ huê tình.
CHẠM ĐÔNG.
Nhắn người: Tuyết sắp rơi rồi
Mùa đông tác nghiệp trên đồi vọng thiên
Ta ngồi, vai lệch mộng nghiêng
Nghe trời rét mướt trắng miền buồn thương.
NGÂN HÀ.
Ờ, thì... nuôi mộng Ngưu Lang
Chờ đêm Chức Nữ đến vàng son nhau
Sá gì đôi giọt mưa Ngâu
Để xuân đại hạn trắng màu viễn phương.
CHIỀU TỨ XỨ.
Nắng sà hết bảy còn ba
Chiều sa chạng vạng màu trà hoàng hôn
Xứ người bóng xác vùi chôn
Mai về bản quán cô hồn tịch liêu.
TRĂNG VẸT.
Chợt đêm khểnh, chợt đêm cời
Mình em lòe loẹt góc trời thu đông
Vẹt mòn giọt sáng phiêu bồng
Chìa chi bán nguyệt cổ đồng, ta đau.
SAY CHIỀU VỘI VÃ.
Chiều em, say nắng má hồng
Chiều ta, say rượu thơ lồng lộng bay
Em che mặt: nửa bàn tay
Ta che lục bát: nửa mây quan hà.
CHỈ LÀ THƠ.
Thơ sao trói buộc được người
Chỉ là giam lỏng một đời bèo mây
Em về kẽ lại chân mày
Kẻo cơn mưa cũ toan đầy mắt xưa.
CHI VỘI.
Rượu mời còn chửa cạn ly
Em hô "Rượu phạt" lấy gì chẳng say
Trăm năm chửa kịp trưng bày
Mắc gì em vội lấy ngày thiên thu.
(HÙNG NGUYỄN)
Gội đầu, tóc chấm vai rồi
Xuân thì lại ỏn ẻn đồi trăm năm
Giọt xưa còn mấy hương trầm
Mà gương ngực trắng thơm nhầm thiên thu.
CON MỒI.
Đôi khi viên đạn lạc loài
Cố rời họng súng ra ngoài kiếm ăn
Đôi khi khỉ vượn giỡn trăng
Đâu hay tứ phía thợ săn rập rình.
THỦ THỈ SÔNG BA.
Sóng dài hơn cả một đời
Sông sâu hơn cả lòng người thức đêm
Tràng giang ta thuở chân mềm
Gót phù sa đỏ nỗi niềm sông Ba.
DUYÊN CON SÁO.
Tưởng đâu con sáo sổ lồng
Ai dè con sáo nhớ sông quay về
Con sáo của tôi nặng nề
Bay qua không nổi lời thề gia tiên.
BOSTON LẬP ĐÔNG.
Thu tàn phố vắng nai vàng
Chỉ còn lũ sóc bên đàng láo liêng
Đất hiền người cũng sanh hiền
Đến bầy sẻ cũng múa chuyền trên vai.
UỐNG ĐÊM TỪ HẢI.
Bốn chung Từ Hải biệt Kiều
Rượu mời rượu phạt cũng đều lả say
Em cười, nghe cả trùng vây
Ta buồn, xung trận, biết ngay khó về.
LƯU HƯƠNG.
Hương nào để lại thơm đời?
Hoa thuyền nào chở hết người tri âm?
Yến oanh về cuộc ngàn năm
Nhớ nhau xin đốt nén trầm tưởng nhau.
LẠC BƯỚC.
Đường về đâu? Mất dấu rồi!
Loay hoay, tuyệt vọng như giòi phải tro
Tổ tiên thất lạc mả mồ
Mùa đi lắm gió, sót gò mối trơ...
NGƯỜI ĐI.
Em đi... Cầm chắc đi luôn
Hàng cây trụ điện đứng buồn ngẩn ngơ
Nhìn theo... Ta cũng đẫn đờ
Như vừa thất thoát câu thơ huê tình.
CHẠM ĐÔNG.
Nhắn người: Tuyết sắp rơi rồi
Mùa đông tác nghiệp trên đồi vọng thiên
Ta ngồi, vai lệch mộng nghiêng
Nghe trời rét mướt trắng miền buồn thương.
NGÂN HÀ.
Ờ, thì... nuôi mộng Ngưu Lang
Chờ đêm Chức Nữ đến vàng son nhau
Sá gì đôi giọt mưa Ngâu
Để xuân đại hạn trắng màu viễn phương.
CHIỀU TỨ XỨ.
Nắng sà hết bảy còn ba
Chiều sa chạng vạng màu trà hoàng hôn
Xứ người bóng xác vùi chôn
Mai về bản quán cô hồn tịch liêu.
TRĂNG VẸT.
Chợt đêm khểnh, chợt đêm cời
Mình em lòe loẹt góc trời thu đông
Vẹt mòn giọt sáng phiêu bồng
Chìa chi bán nguyệt cổ đồng, ta đau.
SAY CHIỀU VỘI VÃ.
Chiều em, say nắng má hồng
Chiều ta, say rượu thơ lồng lộng bay
Em che mặt: nửa bàn tay
Ta che lục bát: nửa mây quan hà.
CHỈ LÀ THƠ.
Thơ sao trói buộc được người
Chỉ là giam lỏng một đời bèo mây
Em về kẽ lại chân mày
Kẻo cơn mưa cũ toan đầy mắt xưa.
CHI VỘI.
Rượu mời còn chửa cạn ly
Em hô "Rượu phạt" lấy gì chẳng say
Trăm năm chửa kịp trưng bày
Mắc gì em vội lấy ngày thiên thu.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017
EM VẪN BÊN NGƯỜI NHƯ THẾ. (Ngũ ngôn Hùng Nguyễn)
EM VẪN BÊN NGƯỜI NHƯ THẾ!
Em như con rắn lục
Trong thẩu rượu nằm khoanh
Chiều và anh lại đỏ
Em thương mình mãi xanh...
Em như chùm pháo nẻ
Treo giữa mùa đăng khoa
Cả nhà anh châm lửa
Xác pháo chờ gió qua...
Em như cọng bấc nến
Thắp đêm anh hết mình
Trời và anh rựng sáng
Sáp trên bàn long lanh...
Em như con cuốn chiếu
Lum khum đo dốc đời
Anh xìa tay dí bẹp
Lấy gì không... chết tươi.
(HÙNG NGUYỄN)
Em như con rắn lục
Trong thẩu rượu nằm khoanh
Chiều và anh lại đỏ
Em thương mình mãi xanh...
Em như chùm pháo nẻ
Treo giữa mùa đăng khoa
Cả nhà anh châm lửa
Xác pháo chờ gió qua...
Em như cọng bấc nến
Thắp đêm anh hết mình
Trời và anh rựng sáng
Sáp trên bàn long lanh...
Em như con cuốn chiếu
Lum khum đo dốc đời
Anh xìa tay dí bẹp
Lấy gì không... chết tươi.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017
THÁNG CHÍN THƠ SUÔNG (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
TẮM SUỐI.
Rừng thâm, gái Thượng mắt vàng
Thỏa thuê suối bạc như đàn sơn dương
Dấu xưa chết cỏ mòn đường
Du ta lâm trận Nghê thường cao nguyên.
CÁI VẠC.
Thì thôi, phải nuốt lời thề
Đêm qua cái Vạc trốn về đồng xưa
Vội vàng đội cả cơn mưa
Kịp ngăn tôm tép mắc lừa đó đơm.
VẮT CẠN VỐC TRĂNG.
No nê một vốc trăng đầy
Giọt trăng theo kẻ ngón tay tràn trề
Mật vàng vắt xuống cơn mê
Mùa ta chồng vợ phủ phê ánh rằm.
HẬU TRƯỜNG.
Hạ màn, trống xổ, vãn tuồng
Khóc cười cho đã rồi buồn dã man
Kép đào sân khấu hóa trang
Canh ba ngồi bới tro tàn, nhức tim.
CHỞ.
Hoàng hôn chở nửa buổi chiều
Buổi chiều chở cả dập dìu hoàng hôn
Môi người chở nửa nụ hôn
Nụ hôn chở cả dại khôn một đời.
(HÙNG NGUYỄN)
Rừng thâm, gái Thượng mắt vàng
Thỏa thuê suối bạc như đàn sơn dương
Dấu xưa chết cỏ mòn đường
Du ta lâm trận Nghê thường cao nguyên.
CÁI VẠC.
Thì thôi, phải nuốt lời thề
Đêm qua cái Vạc trốn về đồng xưa
Vội vàng đội cả cơn mưa
Kịp ngăn tôm tép mắc lừa đó đơm.
VẮT CẠN VỐC TRĂNG.
No nê một vốc trăng đầy
Giọt trăng theo kẻ ngón tay tràn trề
Mật vàng vắt xuống cơn mê
Mùa ta chồng vợ phủ phê ánh rằm.
HẬU TRƯỜNG.
Hạ màn, trống xổ, vãn tuồng
Khóc cười cho đã rồi buồn dã man
Kép đào sân khấu hóa trang
Canh ba ngồi bới tro tàn, nhức tim.
CHỞ.
Hoàng hôn chở nửa buổi chiều
Buổi chiều chở cả dập dìu hoàng hôn
Môi người chở nửa nụ hôn
Nụ hôn chở cả dại khôn một đời.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017
THÁNG CHÍN-MÙA MƯA NGÂU (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
TRÊN MIỀN KÝ TỰ.
Gieo vào ký tự tiếng người
Gặt trong ký tự khóc cười yêu thương
Đôi bờ phủ sóng vô cương
Đôi ta phủ sóng mười phương bốn mùa.
VẬN MỆNH.
Có buồn thì cũng đã xong
Coi như vận mệnh non sông sắp rồi
Xứ người lạnh lẽo chiều trôi
Tiếng chim Vũ Đế cũng thôi não nùng...
U UẤT MẮT HỜI.
Soi gương thử ngoác miệng cười
Ơ hay, vẫn cặp mắt Hời hiện ra
Hồn Chàm hận Chế Bồng Nga
Hồn ta không lẽ hận cha anh mình?
BÔNG HỒNG TRẮNG.
Một bông hồng trắng thế thôi
Thiên thu chùng xuống, mẹ tôi lên trời
Hạc vàng cõng tiếng à ơi
Ru từ đời mẹ đến đời con ư?
NHỊP TIM.
Trùng trình máu chảy về tim
Chỉ e ngưng đập khó tìm lại nhau
Dỗ dành tĩnh mạch nén đau
Rót thương nhớ xuống hồng cầu úa khô.
MƯỜI NĂM CỦA MẸ.
Mười năm tù tội, trở về
Mẹ chưa hết nắng đã thê thảm chiều
Mười năm gà mái chọi diều
Tuổi năm mươi... Mẹ, ra điều bảy mươi?
MƯỜI NĂM CỦA NGỰA.
Ngựa hoang ngã xuống đồng hoang
Mười năm sa bẫy hí khan điệu buồn
Mười năm khuất nhục vó cuồng
Leng keng yếm nhạc vọng chuông ngựa thồ.
HÀNH TRÌNH NƯỚC.
Nắng quen múc biển làm mây
Tưới mưa lên núi, chảy đầy suối sông
Ta theo vận nước giáp vòng
Qua đồng lắng cặn cho đồng phù sa...
CUỐI MÙA.
Giã từ tro bụi đông phương
Chôn thân thế xuống tuyết sương xứ người
Co ro lạnh cả nụ cười
Dường như sinh khí đang rời sinh linh.
LY HƯƠNG.
Lang thang như đứa ma Hời
Ta đi vô thức giữa trời đất ai
Mịt mùng quá khứ vị lai
Tài hoa chìm xuống, ăn mày nổi lên...
(HÙNG NGUYỄN)
Gieo vào ký tự tiếng người
Gặt trong ký tự khóc cười yêu thương
Đôi bờ phủ sóng vô cương
Đôi ta phủ sóng mười phương bốn mùa.
VẬN MỆNH.
Có buồn thì cũng đã xong
Coi như vận mệnh non sông sắp rồi
Xứ người lạnh lẽo chiều trôi
Tiếng chim Vũ Đế cũng thôi não nùng...
U UẤT MẮT HỜI.
Soi gương thử ngoác miệng cười
Ơ hay, vẫn cặp mắt Hời hiện ra
Hồn Chàm hận Chế Bồng Nga
Hồn ta không lẽ hận cha anh mình?
BÔNG HỒNG TRẮNG.
Một bông hồng trắng thế thôi
Thiên thu chùng xuống, mẹ tôi lên trời
Hạc vàng cõng tiếng à ơi
Ru từ đời mẹ đến đời con ư?
NHỊP TIM.
Trùng trình máu chảy về tim
Chỉ e ngưng đập khó tìm lại nhau
Dỗ dành tĩnh mạch nén đau
Rót thương nhớ xuống hồng cầu úa khô.
MƯỜI NĂM CỦA MẸ.
Mười năm tù tội, trở về
Mẹ chưa hết nắng đã thê thảm chiều
Mười năm gà mái chọi diều
Tuổi năm mươi... Mẹ, ra điều bảy mươi?
MƯỜI NĂM CỦA NGỰA.
Ngựa hoang ngã xuống đồng hoang
Mười năm sa bẫy hí khan điệu buồn
Mười năm khuất nhục vó cuồng
Leng keng yếm nhạc vọng chuông ngựa thồ.
HÀNH TRÌNH NƯỚC.
Nắng quen múc biển làm mây
Tưới mưa lên núi, chảy đầy suối sông
Ta theo vận nước giáp vòng
Qua đồng lắng cặn cho đồng phù sa...
CUỐI MÙA.
Giã từ tro bụi đông phương
Chôn thân thế xuống tuyết sương xứ người
Co ro lạnh cả nụ cười
Dường như sinh khí đang rời sinh linh.
LY HƯƠNG.
Lang thang như đứa ma Hời
Ta đi vô thức giữa trời đất ai
Mịt mùng quá khứ vị lai
Tài hoa chìm xuống, ăn mày nổi lên...
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017
TRĂNG THU DẠ KHÚC (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
VỌNG NGUYỆT.
Đêm bán nguyệt, vầng trăng nghiêng
Em gieo phân nửa xuống miền thơ ta
Dặm ngàn một thoắt phù hoa
Vọng thăm thẳm ấy thoáng lòa nhòa trăng.
HÓA.
Thương bò, rạ hóa thành rơm
Thương anh, em gạo hóa cơm, ai cười?
Cứt vàng hóa tiếng phân tươi
Anh qua lửa hóa vàng mười của em.
NỬA VẦNG TRĂNG GÃY.
Người xưa bẻ gãy vầng trăng
Nửa chôn xuống đất, nửa giăng lên trời
Người nay thủ thỉ ru hời
Vỗ về khuyên nguyệt mượn lời ca dao.
TIẾNG CHIM KHÁCH.
Đừng nghe chim Khách hót lừa
Khi người bản mệnh mắc mưa vô thường
Tà huy dằng dặc tà dương
Tiếng chim còn khản, sắc hương còn gì?
PHẬT NHỠN.
Bao giờ qua ngang đời nhau
Mời em ít phút ngoảnh đầu ngó ta
Ta còn cặp mắt dối già
Lim dim Phật nhỡn sạch tà khí xưa.
HỎA TÁNG.
Đời cha thiêu cũi thơm lừng
Đời con thiêu điện xem chừng tanh tanh
Cũng là diện kiến trời xanh
Sao cha mây trắng, con đành mây đen?
ÁO PHẬT.
Đêm nghe sông núi thở dài
thương ta nông nổi tự đày đọa ta
Về nơi Phật chán cà sa
Mặc áo giấy lạy hồn ma mặt người.
VỊNH TRÁI VÚ SỮA.
Như con Bồ Hóng cứng đầu
Ta bu chắc nịch trên bầu sữa em
Mùa Người quá nửa lấm lem
Nửa còn ráng giữ trắng mềm nuôi nhau.
(HÙNG NGUYỄN)
Đêm bán nguyệt, vầng trăng nghiêng
Em gieo phân nửa xuống miền thơ ta
Dặm ngàn một thoắt phù hoa
Vọng thăm thẳm ấy thoáng lòa nhòa trăng.
HÓA.
Thương bò, rạ hóa thành rơm
Thương anh, em gạo hóa cơm, ai cười?
Cứt vàng hóa tiếng phân tươi
Anh qua lửa hóa vàng mười của em.
NỬA VẦNG TRĂNG GÃY.
Người xưa bẻ gãy vầng trăng
Nửa chôn xuống đất, nửa giăng lên trời
Người nay thủ thỉ ru hời
Vỗ về khuyên nguyệt mượn lời ca dao.
TIẾNG CHIM KHÁCH.
Đừng nghe chim Khách hót lừa
Khi người bản mệnh mắc mưa vô thường
Tà huy dằng dặc tà dương
Tiếng chim còn khản, sắc hương còn gì?
PHẬT NHỠN.
Bao giờ qua ngang đời nhau
Mời em ít phút ngoảnh đầu ngó ta
Ta còn cặp mắt dối già
Lim dim Phật nhỡn sạch tà khí xưa.
HỎA TÁNG.
Đời cha thiêu cũi thơm lừng
Đời con thiêu điện xem chừng tanh tanh
Cũng là diện kiến trời xanh
Sao cha mây trắng, con đành mây đen?
ÁO PHẬT.
Đêm nghe sông núi thở dài
thương ta nông nổi tự đày đọa ta
Về nơi Phật chán cà sa
Mặc áo giấy lạy hồn ma mặt người.
VỊNH TRÁI VÚ SỮA.
Như con Bồ Hóng cứng đầu
Ta bu chắc nịch trên bầu sữa em
Mùa Người quá nửa lấm lem
Nửa còn ráng giữ trắng mềm nuôi nhau.
(HÙNG NGUYỄN)
GIÁ... (Ngũ ngôn Hùng Nguyễn)
GIÁ...
Em như hột đậu xanh
Ủ mầm thành cọng giá
Khi em thành bà giá
Ơ hay, đời lại xanh...
(HÙNG NGUYỄN)
Em như hột đậu xanh
Ủ mầm thành cọng giá
Khi em thành bà giá
Ơ hay, đời lại xanh...
(HÙNG NGUYỄN)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













