Váy em vàng óng
Trăng vàng óng
Tan giữa đêm rằm nên rất trong
Chia ly phố lạ
Tình chợt lạ
Mai mốt ngàn trùng dễ quên không?
(hung nguyen)
Thứ Tư, 29 tháng 8, 2018
Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018
THÁNG TÁM MÔNG LUNG. (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
TRÚ RÉT.
Chạm mùa, ra phố, phố tê
Tới cây trụ điện cũng lề mề run
Học đòi kiểu đất yêu giun
Em he hé bụng, ta chun vô nằm...
XÔ.
Bốc đồng, xô nắng, nắng xiêu
Xô mưa, mưa đổ, xô chiều, chiều nghiêng
Xô người, người té, an nhiên
Xô ta, ta rụng xuống miền thị phi.
DA NGỰA.
Ngựa xuôi châu thổ rập rình
Long mồm lở móng vượt binh đao về
Thành Nam nuốt chửng lời thề
Nắm xương tử sĩ chưa hề bọc da?
SÂN CHÙA.
Sân chùa đã trải niết bàn
Mời em mở cổng tam quan bước vào
Trăm năm vừa chín hồng đào
Thái như khẽ tiếng Chào mào hót kinh.
GIỌT SƯƠNG VỠ.
Trăng xa, phố lạ: bất tường
Trên lưng dế gáy giọt sương trở mình
Vít cong ngọn cỏ Vong tình
Thình lình sương vỡ, thình lình mắt cay.
ĐÊM NGHE DẾ GÁY.
Ơ hay, con dế Huê Kỳ
Gáy bằng tiếng Việt thua gì dế ta
Ơ hay, ta bỗng nhớ nhà
Lập thu tiếng dế khảo tra đất cày.
ĐI ĐI EM.
Buông ra để em lấy chồng
Ta cười quân tử chớ lòng quặn đau
Kiếp này lấy chẳng được nhau
Làm sao đánh dấu kiếp sau tìm về?
HẾT TUỔI.
Dừng chân kẻo cuối dốc rồi
Cơn mê bách tuế đến hồi cáo chung
Ta đi vào cõi tiệt trùng
Ít duyên lắm nợ em cùng theo không?
BỖNG THẤY...
Đôi khi chững chạc làm người
Thấy trong mông muội sáng lời thánh kinh
Đôi khi xả láng hết mình
Thấy trong đổ vỡ bóng hình tổ tiên...
CHĂN.
Nông dân phải biết chăn bò
Nên em phải biết hát hò dỗ anh
Mặc cho thiên hạ nói hành
Đôi ta dốc hết lòng thành chăn nhau...
VIẾT VÀ CHƠI.
-Thưa cha,ảnh gốc giang hồ
-Con ơi,đừng lấy chi đồ bất lương.
-Má ơi,ảnh giới văn chương
-Giời ơi,ngữ đó rặt phường Sở Khanh.
SẮC CHIỀU.
Chia em bớt nửa nắng vàng
Còn màu mắm ruốc tím hoàng hôn ta
Miễn sao bên ấy chá là
Ngăn giàn bông bí la cà bướm ong...
SỐNG HẸP.
Sống quen đất hẹp người đông
Mai sau thoải mái nằm trong quan tài
Ngắn bề rộng, cụt bề dài
Trăm năm chật chội đầu thai cho rồi.
(HÙNG NGUYỄN)
Chạm mùa, ra phố, phố tê
Tới cây trụ điện cũng lề mề run
Học đòi kiểu đất yêu giun
Em he hé bụng, ta chun vô nằm...
XÔ.
Bốc đồng, xô nắng, nắng xiêu
Xô mưa, mưa đổ, xô chiều, chiều nghiêng
Xô người, người té, an nhiên
Xô ta, ta rụng xuống miền thị phi.
DA NGỰA.
Ngựa xuôi châu thổ rập rình
Long mồm lở móng vượt binh đao về
Thành Nam nuốt chửng lời thề
Nắm xương tử sĩ chưa hề bọc da?
SÂN CHÙA.
Sân chùa đã trải niết bàn
Mời em mở cổng tam quan bước vào
Trăm năm vừa chín hồng đào
Thái như khẽ tiếng Chào mào hót kinh.
GIỌT SƯƠNG VỠ.
Trăng xa, phố lạ: bất tường
Trên lưng dế gáy giọt sương trở mình
Vít cong ngọn cỏ Vong tình
Thình lình sương vỡ, thình lình mắt cay.
ĐÊM NGHE DẾ GÁY.
Ơ hay, con dế Huê Kỳ
Gáy bằng tiếng Việt thua gì dế ta
Ơ hay, ta bỗng nhớ nhà
Lập thu tiếng dế khảo tra đất cày.
ĐI ĐI EM.
Buông ra để em lấy chồng
Ta cười quân tử chớ lòng quặn đau
Kiếp này lấy chẳng được nhau
Làm sao đánh dấu kiếp sau tìm về?
HẾT TUỔI.
Dừng chân kẻo cuối dốc rồi
Cơn mê bách tuế đến hồi cáo chung
Ta đi vào cõi tiệt trùng
Ít duyên lắm nợ em cùng theo không?
BỖNG THẤY...
Đôi khi chững chạc làm người
Thấy trong mông muội sáng lời thánh kinh
Đôi khi xả láng hết mình
Thấy trong đổ vỡ bóng hình tổ tiên...
CHĂN.
Nông dân phải biết chăn bò
Nên em phải biết hát hò dỗ anh
Mặc cho thiên hạ nói hành
Đôi ta dốc hết lòng thành chăn nhau...
VIẾT VÀ CHƠI.
-Thưa cha,ảnh gốc giang hồ
-Con ơi,đừng lấy chi đồ bất lương.
-Má ơi,ảnh giới văn chương
-Giời ơi,ngữ đó rặt phường Sở Khanh.
SẮC CHIỀU.
Chia em bớt nửa nắng vàng
Còn màu mắm ruốc tím hoàng hôn ta
Miễn sao bên ấy chá là
Ngăn giàn bông bí la cà bướm ong...
SỐNG HẸP.
Sống quen đất hẹp người đông
Mai sau thoải mái nằm trong quan tài
Ngắn bề rộng, cụt bề dài
Trăm năm chật chội đầu thai cho rồi.
(HÙNG NGUYỄN)
Thứ Năm, 9 tháng 8, 2018
LẤY GÌ TRẢ NỢ? (Lục bát Hùng Nguyễn)
LẤY GÌ TRẢ NỢ?
Lấy gì em trả nợ ta
Tóc tơ rơm rạ, thịt da hố hầm
Giọt ân chén ái lâm thâm
Em cười cửa miệng tri âm, đủ rồi?
Lấy gì ta trả nợ em
Một tay thô ráp, một đêm xuân thì
Bướm ong đâu mấy nhiệm kỳ
Vườn xưa, hương cũ chết vì... mùa hoa?
Lấy gì ta trả nợ nhau
Bát cơm tháng Chạp, đũa rau tháng Mười
Trăm năm còn mấy lăm hơi
Ráng dìu cho kịp lâm thời thiên thu?
(HÙNG NGUYỄN - 8/8/2018)
Lấy gì em trả nợ ta
Tóc tơ rơm rạ, thịt da hố hầm
Giọt ân chén ái lâm thâm
Em cười cửa miệng tri âm, đủ rồi?
Lấy gì ta trả nợ em
Một tay thô ráp, một đêm xuân thì
Bướm ong đâu mấy nhiệm kỳ
Vườn xưa, hương cũ chết vì... mùa hoa?
Lấy gì ta trả nợ nhau
Bát cơm tháng Chạp, đũa rau tháng Mười
Trăm năm còn mấy lăm hơi
Ráng dìu cho kịp lâm thời thiên thu?
(HÙNG NGUYỄN - 8/8/2018)
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018
THÁNG TÁM, THU Ư? (Lục bát tứ tuyệt Hùng Nguyễn)
NGƠ NGẨN THU.
Mùa thu mưa nắng đàn hồi
Để trời trở gió, để tôi trở cờ
Lạy quê, vạn lý rêu mờ
Chiều ngơ ngẩn lặng, tôi ngơ ngẩn... chìm.
LÂM SÀNG.
Mười năm đãi cát tìm vàng
Vô tri mà chết lâm sàng mười năm
Em bưng rượu phạt khấn thầm
Ta bưng con mắt khóc lầm lỗi xưa...
LỤC BÁT CHỪ...
Vài câu lục bát cầm hơi
Coi như cố níu cuộc chơi giang hồ
Ngựa hoang chừ hóa ngựa thồ
Thảo nguyên chừ hóa cỏ khô trong tàu.
RƯỢU THA HƯƠNG.
Vô tình chén rượu viễn phương
Say đau say đớn dặm trường từ quy
"Tha hương nan ngộ cố tri"
Sao con chim Khách hót chi vậy, trời?
(HÙNG NGUYỄN - 6/8/2018)
Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018
Lục bát tứ tiệt ngẩu hứng (Hùng Nguyễn)
CHÌM.
Hoàng hôn chìm xuống đáy sông
Con trăng quá vãng đèo bòng hồi sinh
Ta chìm tận đáy chân kinh
Sao em cứ lật trùng trình từng trang ?
KÍNH THƯA.
Kính thưa người của hôm qua
Rượu trong, chén ngọc cũng là để say
Kính thưa người của hôm nay
Be sành chưa rót đã say nhau rồi .
KHÓC.
Ngàn trùng, nước mắt chảy xuôi
Ta về, chảy ngược, em vui hay buồn?
Oan gia đâu mỗi tình suông
Em hít hít mũi dấu nguồn yêu thương.
HƯƠNG.
Miệng thơm, mình mẩy cũng thơm
Đêm huê nguyệt mộng như Bờm mộng xôi
Trăng mờ, môi vấp phải môi
Em văng nước miếng, khổ, hồi xuân ta.
Chủ Nhật, 22 tháng 7, 2018
Chùm thơ "Tháng 6 và Em". (Hùng Nguyễn)
CÚC THẢO.
Dường như rừng thở mùi con gái
Nhắc cỏ trùng dương xanh vội màu
Ta chợt mềm lòng bên cúc thảo
Cũng đành lương thiện nốt chiều nay...
HƯƠNG EM.
Em trút hết vào đêm hương linh cảm
Phố ta về huyền thoại tóc chen vai
Hứng sao đầy mùa vàng son vụng dại
E vướng chân người mai mốt Bắc Nam.
CHIỀU PHỐ CŨ.
Một mình lang thang,
qua chiều màu váng mỡ
Phố vẫn xưa,
ta chợt mới,
bất ngờ...
Em bên kia sông,
hái mùa thu lá bói
Nguây nguẩy lắc đầu,
chua chát nắng...
bâng quơ.
MÔI HÉ TRONG TRĂNG.
Nửa vầng trăng nheo mắt
Đêm ngọt giữa môi người
Mai quay về đất khách
Khóc mấy cũng không vơi...
Đêm một tôi một em
Nửa vầng trăng e ấp
Hương tường vi xuống thấp
Trên môi người nhọ nhem...
ĐÊM VÔ TẬN.
Trăng chưa lên?
À...
Không!
Trăng đã lặn
Ờ, thì...
Đêm vô tận mất rồi
Đêm chìm xuống giữa gừng cay muối mặn
Mắt môi người sóng sánh chén ly bôi
Đêm đọng lại giọt tình bất trắc
Tiễn người đi sông hờn tủi lở bồi...
CHIỀU KHÔNG NHAU.
Buồn gì hơn bằng những chiều không nhau
Bên nớ bên ni trắc trở nửa địa cầu
Bến trăm năm chưa duyên mà bén nợ
Em ngơ ngác chiều dạ lý vội thơm mau...
ĐÊM CỔ TÍCH.
Đêm vườn cổ tích mây vân cẩu
Trăng khuyết trời nghiêng ngỡ như rằm
Tay người sáu mốt đầy mười sáu
Em cười năm mốt hóa mười lăm.
LÊN CHÙA CÙNG ANH.
Lên chùa mùa vắng gió
Bước vô thường co ro
Chùa không chuông không mỏ
Tình buồn, càng buồn xo?
Ta đưa em lên chùa
Tìm câu kinh tiếng kệ
Mùa vô ngôn lá múa
Tim đậu cội bồ đề?
Chùa tháng Năm tịch trần
Nắng đầy con mắt Phật
Dìu em vào mật thất
Lưng người ngỡ phù vân?
Lên chùa tìm Phật tích
Giải lời nguyền vô minh
Bên xác chim viên tịch
Ta nhìn em...
Lặng thinh.
TIẾC.
Không còn thời phong kiến
Để ta về với nhau
Tình ngàn khơi mấy biển
Lấy gì hóa nương dâu?
(HÙNG NGUYỄN & ...)
Dường như rừng thở mùi con gái
Nhắc cỏ trùng dương xanh vội màu
Ta chợt mềm lòng bên cúc thảo
Cũng đành lương thiện nốt chiều nay...
HƯƠNG EM.
Em trút hết vào đêm hương linh cảm
Phố ta về huyền thoại tóc chen vai
Hứng sao đầy mùa vàng son vụng dại
E vướng chân người mai mốt Bắc Nam.
CHIỀU PHỐ CŨ.
Một mình lang thang,
qua chiều màu váng mỡ
Phố vẫn xưa,
ta chợt mới,
bất ngờ...
Em bên kia sông,
hái mùa thu lá bói
Nguây nguẩy lắc đầu,
chua chát nắng...
bâng quơ.
MÔI HÉ TRONG TRĂNG.
Nửa vầng trăng nheo mắt
Đêm ngọt giữa môi người
Mai quay về đất khách
Khóc mấy cũng không vơi...
Đêm một tôi một em
Nửa vầng trăng e ấp
Hương tường vi xuống thấp
Trên môi người nhọ nhem...
ĐÊM VÔ TẬN.
Trăng chưa lên?
À...
Không!
Trăng đã lặn
Ờ, thì...
Đêm vô tận mất rồi
Đêm chìm xuống giữa gừng cay muối mặn
Mắt môi người sóng sánh chén ly bôi
Đêm đọng lại giọt tình bất trắc
Tiễn người đi sông hờn tủi lở bồi...
CHIỀU KHÔNG NHAU.
Buồn gì hơn bằng những chiều không nhau
Bên nớ bên ni trắc trở nửa địa cầu
Bến trăm năm chưa duyên mà bén nợ
Em ngơ ngác chiều dạ lý vội thơm mau...
ĐÊM CỔ TÍCH.
Đêm vườn cổ tích mây vân cẩu
Trăng khuyết trời nghiêng ngỡ như rằm
Tay người sáu mốt đầy mười sáu
Em cười năm mốt hóa mười lăm.
LÊN CHÙA CÙNG ANH.
Lên chùa mùa vắng gió
Bước vô thường co ro
Chùa không chuông không mỏ
Tình buồn, càng buồn xo?
Ta đưa em lên chùa
Tìm câu kinh tiếng kệ
Mùa vô ngôn lá múa
Tim đậu cội bồ đề?
Chùa tháng Năm tịch trần
Nắng đầy con mắt Phật
Dìu em vào mật thất
Lưng người ngỡ phù vân?
Lên chùa tìm Phật tích
Giải lời nguyền vô minh
Bên xác chim viên tịch
Ta nhìn em...
Lặng thinh.
TIẾC.
Không còn thời phong kiến
Để ta về với nhau
Tình ngàn khơi mấy biển
Lấy gì hóa nương dâu?
(HÙNG NGUYỄN & ...)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








