Thứ Tư, 13 tháng 3, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng Ba (Hùng Nguyễn)

        TUYẾT VIỄN XỨ.
Xứ người tuyết trắng mênh mông
Nhìn về quê quán rỗng không mất rồi
Rộn ràng vóc núi dáng đồi
Dưng ta sỏi đá mồ côi một đời.


            MỎI MÒN.
Ta đi qua núi, núi mòn
Qua sông sông cạn, ta còn tay không
Nãn lòng, em hết chờ mong
Quay vào, khép cổng, thưa chồng: ăn năn.

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

Cùng P.

Chỉ một đóa Mai rơi,đủ để làn gió Xuân mang tội
Ta lướt nhẹ ngang đời nhau,
cùng rụng,
lỗi lầm này sẽ thuộc về ai?


*********

Em ăn hột sen mà miệng thơm mùi... lá dứa
Đêm tường vi,
sao tò mò mọc khuyết như răng cưa
Trời vẫn một chiều thẳng đứng,
mà ta nghiêng,
mà em ngữa
Nụ hôn tân thời có hậu như truyện đời xưa...


*********

Tinh tươm như tờ bạc mới
Nghiêm trang ta đón bên đời
Em về núng na núng nính
Thua non lãng xẹt, trời quơi!



********

Thôi, lo về đỏ lửa
Thắp lại từng ngày xưa
Chừ mùa đông vừa chín
Đừng réo người đội mưa...


********

Lịch mỗi tờ mỗi mới
Đời qua như mộng du
Tình mỗi ngày mỗi cũ
Ta treo mình như... dơi.


******** 
 Đêm dài lòng rỗng như ruột trống
Lại gõ cách gì cũng không kêu
Em ngoài khe cửa cười sôi động
Ta ngồi một xó riết xanh rêu...


********
       CHIỀU.
Vội hoàng hôn chi thế
Để mặt trời lâm chung
Theo bước người thất sũng
Giọt nắng chiều: Buồn... tê.


********



LỤC BÁT TỨ TUYỆT 2019 (Hùng Nguyễn)

       BUỔI CHIỀU THU ĐÔNG.
Nắng nghiêng về phía miên trường
Mặc cho lá vỡ xuống vườn tịch liêu
Phương Nam tíu tít cười chiều
Chim di biển Bắc buồn, kiêu ngạo... buồn.


              BÉ.
Ngủ đi, trăng vẫn còn đầy
Vẫn hương 16, vẫn ngày tinh khôi
Ban mai sương vẫn tràn môi
Bâng quơ xưa vẫn ta ngồi thơm... trăng.


            LẬP ĐÔNG.
Mùa đông trắng bất thình lình
Mau về sôi động trên mình mẫy nhau
Chim trống rỉa sợi lông đầu
Hỏi bà chim mái:Thấy màu đông chưa?


            ÁP THẤP VỀ.
Áo em nhiệt đới mấy tà
Đêm ta áp thấp mặc qua khỏi đầu
Cõi chung mưa nắng cạn sâu
Tình riêng mỗi giọt nhiệm mầu cũng khô.


          MIẾNG VÀ TIẾNG.
Cái Miếng lặn lội đường xa
Cho con nửa kiếp lê la xứ người
Cái Tiếng giết chết cái Đời
Mai cha nằm xuống, lạy trời, ít hôi.


         ƯỚC VỌNG CUỐI ĐỜI.
Cái hồn ra khói bay lên
Quyện vào mây trắng bồng bềnh nổi trôi
Cái xác còn dúm tro vôi
Gởi về lũ nhỏ mồ côi có thờ.


         ĐÔNG BẮC VÀO ĐÔNG.
Bắc Mỹ mùa này âm nhiều độ
Nên cứ hớ ra lại ngoại tình
Em cười khói miệng thơm mùi phố
Lạnh quá làm sao ngủ một mình?


         VUI BUỒN XỨ KHÁCH.
Bốn mùa một nỗi lưu vong
Buồn không kịp khóc, vui không kịp cười
Miếng cơm manh áo xứ người
Đớn đau mấy cũng không lời thở than.


              KIỀU.
Mười lăm năm vận Thúy Kiều
Mười năm ta hạn Việt kiều bán thân
Xùng xình bãi rác hố phân
Chạy đâu cho thoát phong trần Tố Như?


          TRI KỶ.
Em về bên bển mắc mưa
Áo vu qui mỏng nên chưa ra chào
Trùng trình cặp rượu hồng đào
Đợi nhau đến nguội làm sao chia buồn?


           THIỀN ÂM.
Đêm sư mộng vãi,bàng hoàng
Khắp cùng da thịt nghe toàn mùi trăng
Hồi chuông đổ xuống vĩnh hằng
Cây bồ đề lộc vùng vằng lả buông.


           MÙA YÊU ONLINE.
Này, hoa rượu Valentine
Có tình cho mấy online cũng buồn
Nồng nàn, em ảo, đất vuông
Vài ly chuếnh choáng, trời tròn, ta hư.


            XỨ KHÁCH.
Mười năm vong bản sống mòn
Mười năm biệt xứ vẫn hoàn cu li
Đội ơn nhân nghĩa hoa kỳ
Cho ăn cho ở thua gì mẹ cha.


           LỠ BƯỚC.
Trâu bò đi lạc nhớ chuồng
Ta đi đúng hướng lại buồn nhớ quê
Biết đường mà chẳng dám về
Một khi lỡ đóng trò hề... sĩ phu.


            NỢ ĐỜI.
Lục bình mắc nợ dòng sông
Đời ta, em cõng mà không thấy đòi
Mắm ngon mắc nợ lũ giòi
Đôi ta lủng củng, nợ coi như... xù.


             TRỪ TỊCH.
Long đong tháng Chạp nổi chìm
Con đò vô tịch đi tìm tháng Giêng
Mùa Xuân say một trường miên
Để dòng sông chảy cạn duyên đôi bờ.


           VƯỜN...
Ong Bầu hút mật bông bầu
Về ngang dây bí gục đầu tiếc hương
Giá xưa đửng mắc mù sương
Bông xanh bông trắng tỏ tường nợ duyên.


            NỬA CHỪNG XUÂN EM.
Xài chưa hết một đời chồng
Mà em đã giống cải ngồng giêng hai
Gió ngàn phương thổi đắng cay
Hoa vàng lả tả phấn bay vườn người.


           HÔN.
Đè đầu hôn đại mỏ em
Như vừa Xin lỗi vừa kèm Cám ơn
Giá mà cái mỏ bớt... trơn
Lòng ta đâu trượt giữa cơn em cười.


             TIỂU QUỲNH.
Nửa đêm bông búp dậy thì
Ta rưng rức uống từng ly giao thừa
Bốn mùa che nắng chắn mưa
Đến khi em nở ta xưa mất rồi!


       TẠ LỖI CÙNG QUÊ.
Chim bay phủi mỏ bỏ rừng
Người đi phủi đít xem chừng bỏ quê
Gổ mục, đinh nuốt lời thề
Khi đi: chó cảnh, khi về: chó hoang.


             NỤ CƯỜI ĐÔNG.
Buồn vui đâu bởi khẩu hình
Chiều nay cười khóc vô minh mất rồi
Cuộc Người còn mấy xa xôi
Tuyết rơi đàng đất, nắng trôi đàng trời.


              TÌNH XA.
Non Bồng khuất bởi vườn mây
Em ngồi chải tóc che đầy một vai
Ta về dụ dỗ liêu trai
Tiếng vo ve sợ vành tai hững hờ.


            NHỚ QUÊ.
Tựa lưng Bắc Đại Tây Dương
Bồn chồn quê mẹ đèn đường sáng chưa?
Làm sao về trước trận mưa
Chợ đêm chửa nhóm, chợ trưa tan rồi...


         ĐỜI MÒN.
Mấy thằng tráng sĩ ngày xưa
Bây giờ "đá cá, lăn dưa" xứ người
Chào nhau, tỉa tót nụ cười
Đố cha thiên hạ biết đời đã... thiu.


             BẾN CŨ.
"Ngựa quen đường cũ" ta về
Ngó quanh ngó quất ê hề đỏ xanh
Đi tìm chén rượu Doanh Doanh
Ơ hơ... quán cỏ hóa thanh lâu rồi.


              SOI GƯƠNG.
Ta: Trăm năm kiếp ngựa thồ
Mới nghe hai tiếng Giang Hồ đã run
Một thân chí nhụt tài cùn
Bốn bề lấm đất dế giun, cười ruồi...


            GHEN.
Xé toang mưa gió đen ngòm
Ta lao về phía áo cơm tối mò
Mặc cho bên ấy reo hò
Đèn hoa đỏ rực tiếng no nê cười...


              THÁNG CHẠP.
Thê lương tháng Chạp sớm chiều
Nghe như cố thổ ít nhiều phôi pha
Làm sao nuôi nổi tình xa
Nắng mưa có trận, bông hoa có thì...


           RƯỢU VÀ HOA.
Dốc ly, ực! Một tiếng khà
Câu thơ nở nhụy khai hoa chào bàn
Rượu trong thơ vốn sỗ sàng
Nghe thơ trong rượu dịu dàng, đâm ngoan.


            MÔI CONG XUỐNG PHỐ.
Cong môi nhốt nụ cười suông
Tiếng răng nghiến vỡ nỗi buồn gãy hai
Em đi xuống phố mốt mai
Ơ hơ! Quanh quẩn dấu hài hôm qua.

          THÁNG MƯỜI.
Tháng Mười mặc váy làm chi
Coi chừng đau bụng mỗi khi gió lồng
Tháng Mười se lạnh hơi đông
Thăm chừng mấy nẫu muốn chồng lại chưa?


          HAI MIỀN TRĂNG.
Vầng trăng từ độ gãy đôi
Chia Nam sẻ Bắc mồ côi nhau rồi
Nửa em lóng lánh vàng trôi
Có thương nhợt nhạt nửa tôi xứ người.


            SẮC ĐÔNG.
Sương mù bốn phía trùng vây
Sấp trời ngửa đất mỏng dày lập đông
Lặng thầm tìm Sắc giữa Không
Giọt sương bé dại thấm mông mênh buồn.


                             (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2018

Gom thơ vụn. (Thơ Hùng Nguyễn)

             ÔM.
Bước đời như ma trận
Đừng bỏ nhau, cô đơn
Tay nhỏ ôm tình lớn
Qua cõi Người chung thân.

                

         LẶNG THẦM EM.
Tìm trong đổ vỡ dáng xưa
Tìm trong hoang phế nắng mưa vô thường
Em còn cổ tích mù sương
Em còn nửa giọt yêu thương lặng thầm...


               

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

MÙA ĐÔNG DẠM NGÕ. (Thơ Hùng Nguyễn)

     MÙA ĐÔNG DẠM NGÕ.

Mùa đông vừa dạm ngõ
Se se lòng cuối thu
Buồn như lá cờ rũ
Ta gục đầu:
Tự Do.

Mùa tiếp mùa chồng chất
Tóc trắng nhòa tuyết sương
Chân nguyên nhòa huyễn tưởng
Ta lắc đầu:
Phù vân.

Mùa thiên di vô hướng
Vườn xưa nhỏ lá vàng
Khóc lời chim bội bạc
Ta ngoảnh đầu:
Cố hương.

Gió về như vết chém
Tê lạnh trên lưng mùa
Giữa tro tàn góa bụa
Ta điên đầu:
Nhớ em.

                     (HÙNG NGUYỄN-10/10/2018)


Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2018

LƯU TRANH THƠ CỦA DANH ĐẶNG CHÉP.(2)


Lục bát tứ tuyệt tháng 10 (Hùng Nguyễn)

             MÁU.
Cái hồi chí khí lận lưng
Máu ngon chảy hết trên rừng mà vui
Giờ còn ít giọt đen thui
Cũng lo tính toán hên xui với đời...

              HẠ SAN.
Đốt chùa, tiễn Phật lên trời
Đêm nay tiểu sãi xin rời hậu môn
Ba ngàn thế giới càn khôn
Thiên trì nửa chén đầy hồn giai không?
            
             PHỤC VIÊN.
Có tên thảo khấu hết thời
Lục lâm sạch rượu,về chơi vườn đào
Lẫn trong tiếng gió phều phào
Tiếng xiêm tiếng áo thì thào rủ rê.

              TIN VUI.
Ở rừng lâu: Quên tánh Người
Nghe Em chồng bỏ, ta cười ngã nghiêng
Vắng chợ lâu: Quên mùi tiền
Thấy Em hết vốn, hồn nhiên ta mừng.

              BẮN.
Sững sờ, tiếng đạn xé trời
Ngực ta lủng lỗ, súng người khói bay
Coi như xong cuộc trả vay
Máu kia tưới đỏ, rừng này mọc xanh.



       ĐÃ TỪNG NỢ NHAU.
Nợ chưa hết, lại đi vay
Coi như kẹt vốn trong tay nhau rồi
Được mùa: tài khoản đủ đôi
Mất mùa: mật khẩu em đòi riêng tư.

       NHẮN CON SÁO.
Có buồn sáo cứ sang sông
Miễn đừng để ướt cái lồng ngày xưa
Có hót thì hót thưa thưa
Đừng hót liên tục khó lừa cố nhân.




        GIẤC MƠ NHỎ.
Mai về quê cũ buồn vui?
Đưa nhau một đoạn ngậm ngùi tri âm
Nuốt đi từng giọt lệ thầm
Thương ta, em cứ bình tâm nụ cười.



                          NGẨN NGƠ 
    MÙA THU CON SÓC.
Chiều ngập thu, mưa ngập đầu
Thương con Sóc nhỏ biết đâu tìm về
Rừng xa mất dấu sơn khê
Đường quen cạm bẫy tứ bề, Sóc ơi!

        MÙA THIÊN DI.

Quạ kêu "Quà quạ" như đùa
Thu tàn lạnh chớm, thưa mùa! quạ đi
Cúi đầu chắp cánh sinh ly
Ra Giêng sạch nợ thiên di, quạ dìa...


           ƯỚT...
Thương từ mắt ướt đầu xanh
Thương qua môi ướt tròng trành oan khiên
Ngủ thôi, mộng ướt hồn nhiên
Mặc cho biển sóng ướt miền cát nhau.

                            (HÙNG NGUYỄN)