Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng 6 (Hùng Nguyễn)

           TRỐN QUÊ.
Lộc cộc... Cộ bò chở sương
Trăng còn ngáp vặt bên đường cái quan
Gánh xôi, mẹ chửa mở hàng
Con xin giã biệt kẻo làng xóm hay.

  BUỔI CHIỀU SỬ QUÂN TỬ.
Sử Quân Tử mở mắt chiều
Bầy sâu du mục đủ liều lượng say
Nắng chìm, gió nổi, hương bay
Hoàng hôn ngủ nướng, trở tay... tối mò.


        BIỂN RỪNG.
Lên rừng thì sợ rừng thưa
Che không kín hết trận mưa bảy màu
Xuống biển lại sợ biển sâu
Làm sao níu sóng vỗ nhàu trùng dương.



     PHỐ HAI ĐẦU NÚI BIỂN.
Ta về ngược bóng tà huy
Duyên trăm năm ấy còn gì cho nhau
Em về xuôi dáng biển dâu
Vệt rêu cổ tháp phong sầu nhạn bay...

                            (xem lại thơ tháng 6/2018)


      CHUỒN CHUỒN.
Mười năm tưởng đã Chuồn chuồn
Ô hay, cũng vẫn nỗi buồn kinh niên
Một điều thưa với tổ tiên
Khéo tiền đô vá, vụng tiền đồ may.

              BIA MỘ.
Mai rồi bia đá mọc rong
Tuổi tên tóm gọn một dòng vô tri
Trăm năm giữ lại được gì
Tới Em cũng bỏ, lấy chi đội mồ.
                        
                          (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

Lục bát tứ tuyệt QCV (Hùng Nguyễn)

                TÌM.
Tìm nơi đất khách: Rỗng không
Tìm về cố thổ: Viễn thông vô tình
Tìm trong hậu vận: Bất minh
Tìm sang cổ tích: Thấy mình... Lý Thông.

               XƯA.
Đường xưa dấu ngựa cỏ bồi
Áo xưa mùn rửa trên đồi giải quân
Người xưa bạc mắt phong trần
Hồn xưa chôn kín mộ phần sử thi.

              THỤ PHẤN.
Uống mừng nhan sắc vu quy
Qua sông mắc cạn tiếc ly rượu mời
Hờn ghen chi ngọn gió trời
Mà hoa thụ phấn giữa lời bướm ong.

                             (HÙNG NGUYỄN - Tháng 6)

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2019

Lục bát tứ tuyệt tháng 5(Hùng Nguyễn)

       CHIM CHIỀU.
Chiều chiều chim hót cầm chừng
Để dành hơi sức hót mừng ban mai
Sáng mai chim gặp liêu trai
Vừa hót vừa khóc, tiếc hoài ngàn năm.

         TRẺ CON.
Thương em cái bụng đàn bà
Cái dạ con nít thiệt thà vô tư
Cứ ai đầu trọc là sư
Cứ ai ngoan đạo là người chính chuyên.

        Ở PHỐ.
Em từ cõi phố trên cao
Em tuột xuống dốc em vào phố tôi
Phố chiều bụi bặm mồ hôi
Cả hai hóa bướm cặp đôi say... mùa.


           EM...
Em về đêm xuống lụa là
Bóng trăng run rẩy trong tà áo bông
Tiếng đờn tiếng địch viễn vông
Mà tơ vương ấy treo bồng bềnh nhau.

        GÁI SÔNG BA.
Sông Ba bẻ ngoặc chạm chiều
Ướt lưng quần gái thủy triều bông lơn
Em che nhan sắc dỗi hờn
Nước chảy đời nước cấm lờn mặt nhau.



             RỐI.
Tường vi nở rối gầm trời
Tiếng ai cười vỡ một thời tri âm
Hình như mãn nguyệt trăm năm
Chỉ vầng trăng khuất biết thầm lặng đau.

     MẶT TRỜI CỐ THỔ.       
Sáng lên tháp, hóng tà huy
Chờ nghe nhạn cũ rũ đi vô thường
Chiều về biển, đợi tà dương
Rót say vào sóng vỗ bươn chải đời.

               NỢ.
Qua sông mắc nợ chân cầu
Nụ hôn mắc nợ đêm lầu vạn hoa
Từ quy mắc nợ quan hà
Viễn hành mắc nợ sân ga hồi còi.

              ĐÊM HỜI.
Trăng Hời chênh chếch tháp xưa
Dáng Chiêm nương đổ vàng mùa ly hương
Một bầy dắt díu ngàn phương
Thân tàn ma dại, Chế vương đâu, trời?

            XÁC RỖNG.
Coi như bán rẻ linh hồn
Mười năm mua cuộc sinh tồn cũng xong
Ta còn cái xác rỗng không
Mai về bản quán nằm rong rêu đời. 


           CHIM DI.
Mùa xuân đủ tháng đủ ngày
Từng bầy chim hót trên dây điện đường
Có qua một đận tha phương
Mới hay thơm thúi cũng hương quê nhà.

     TÌNH GIAN LÝ NGAY.
Thương người chẳng dám ho he
Tức như con muổi vo ve ngoài mùng
Lẳng lơ gì một cái hun
Mà em cứ bắt tiệt trùng đời nhau.

      TIẾNG ĐỜN KHUYA.
Chèo queo em ngủ một mình
Ướt khô mặc kệ, đứa tình đứa tang
Đờn bầu oán nhịp song lang
Nửa đêm xé ruột, đau càng thêm đau.

        THA HƯƠNG.
Chim di còn biết ngõ về
Người đi ngoảnh lại bốn bề ma phương
Thương hồ quen thói bất lương
Mua da thịt thiếp, bán xương máu hầu.

        GÓC SƠN KHÊ.
Dặt dìu hương mật sơn khê
Hồn ong phách bướm rủ về tầm xuân
Hoa rơi đấy vực vô trần
Từ ngôn gượng gạo cầm chân nhau rồi!


                                    (HÙNG NGUYỄN)




BÊN CHIỀU BIÊN GIỚI. (Thơ Hùng Nguyễn)

      BÊN CHIỀU BIÊN GIỚI. 

Chiều lên Lao Bảo sương đùng đục
Biên giới đêm này hẳn lao đao
Ta quăng đót thuốc, so vai áo
Nhốt ấm rượu trưa chợ Đông Hà.

Ta ngồi bên hữu, mây lèn đá
Gật gù khuynh tả, lá chen sương
Quê mẹ - Xứ người: Dang nửa bước
Sao lòng trĩu nặng khó nhớm chân.

Ta liếm ngón tay tìm hướng gió
Cái lạnh se se phía Nam Lào
Bốn cõi trùng vây, mây độc đạo
Cờ lau trở ngọn trắng Khe Sanh.

Cỏ xanh tầm mắt đầy Tha Khét
Đâu vết ngựa hồng sương thảo nguyên
Biết qua có kịp mùa bán nguyệt
Thắp nửa trăng mờ phố Sê Pôn.

Đường qua biên giới như ra trận
Gượng cười lạnh lẽo gác tử sinh
Gối mộng yên hàn, hồn hóa lính
Mơ màng thương nữ "Hậu Đình Hoa".

Ta chào các ngươi: Kinh chào Thượng
Mai mốt ta rồi cũng man di
Lửa Mọi hừng lên nhen hào khí
Đêm này tốt thí vượt Mê Kông.

Ta chưa đủ lửa nung hảo hán
Đối mặt quân thù vẫn hơi run
Tần ngần, tiếng đạn reo đầu súng
Không biết có làm ai tử vong?

Ngày mai rượu nguội bên kia núi
Là biết vượt biên thất bại rồi
Bên lề cửa khẩu tươi đụn mối
Có gã chôn đời, táng cuộc chơi.

Nước mắt mẹ già còn đâu khóc
Bạn học nguôi đau, đi lấy chồng
Ờ, thì... như gió qua vườn trống
Thổi mấy cho đầy một hư không?

                       (HÙNG NGUYỄN)

 

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2019

LẬP XUÂN. (Lục bát Hùng Nguyễn)



              LẬP XUÂN.

Nắng xui Tulip đội mồ
Nắng rưng rức nhuộm vàng Bồ công anh
Chim chuyền ân ái rung cành
Hoa rơi cuối phố, hương thành đô say.

Chiều còn rối rắm lòng tay
Ngửa ra chưa thẳng đã bày đặt Xuân
Em về mang xuyến cổ chân
Bước reo lục lạc ngập ngừng nhớ quên.

Dường ta thất lạc tuổi tên
Ngồi lê nửa kiếp bập bênh xứ người
Em cười, ta cũng thắt cười
Tiếng chim hót mỉa mai đời hồi xuân.

                                    (HÙNG NGUYỄN) 

 

Lục bát tứ tuyệt tháng Tư(Hùng Nguyễn)

      GIEO NHÂN GẶT QUẢ.
Nửa đời phù phiếm gieo Nhân
Chừ ngồi gặt Quả nửa phần đời sau
Trăm năm Vô Lượng bể dâu
Tùy Duyên tác Nghiệp lấy đâu Vô Thường?

            EM VÀ THƠ TÔI.
Gắp em ra khỏi bài thơ
Là thôi vương vấn những khờ khạo đau
Sạch trơn từ đít tới đầu
Tiếc câu lục bát nông sâu một mình.


                         (HÙNG NGUYỄN)

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019

NGŨ NGÔN HÙNG NGUYỄN.

     CHUYỂN ĐỘNG.
Khi đàn bà rụng trứng
Địa ngục thành trần gian
Khi đàn bà tuyệt chủng
Thế giới hóa thiên đàng.

______________________


      ĐỪNG NHÉ !
Đừng làm em ngộp thở
Bởi nụ hôn để dành
Đừng làm em khổ sở
Bởi xe tình đứt phanh.

Đừng làm ta chết đứng
Bởi hoa cỏ thịt da
Đừng làm ta cụt hứng
Bởi khôn dại đàn bà.

Đừng làm nhau khóc kể
Bởi cuối trời gió bay
Đừng làm nhau dâu bể
Bởi cuối đời trắng tay.

____________________

    ĐI QUA MÙA ĐÔNG CŨ.
Em đi qua vườn xanh
Áo mùa đông rất đỏ
Thương đời ta lá cỏ
Em bước chậm loanh quanh.

Em đi qua đời ta
Trưa mùa đông rất muộn
Gió lên miền tóc xõa
Thổi hoài mà không suông.

Em đi qua song cửa
Rơi mùi hương lở thì
Ơ... mùa đông ngục thất
Đỏ chi lửa từ bi.

Em đi qua bài thơ
Gót chân trần rướm máu
Nhuộm mùa đông dang dở
Đến tối dần từng câu.

Em đi qua chiều nghiêng
Bóng xiêu đổ nhẹ hều
Thềm mùa đông thư viện
Có gã tù buồn thiu...


__________________