Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

6 bài thơ tháng 8 và 9 năm 2020 (Hùng Nguyễn)

         NỬA ĐÊM TRĂN TRỞ.


Hồi chuông giờ Tý nghe rấm rứt
Có lẽ Như Lai đã bỏ chùa?
Công phu một kiếp vừa tỉnh thức
Dụi mắt qua rồi cuộc thắng thua.


Rữa ly giờ Tý say chuếnh choáng
Có lẽ Lưu Linh đã về trời?
Em mũm mĩm chi mùa khí đoản
Dòng sông hóa rượu, bóng trăng bơi.


Ngả lòng giờ Tý quên thành bại
Có lẽ Sơn Đông đã vắng người?
Quạ kêu quang quác đau Từ Hải
Ta về cố thổ, máu thôi tươi.


Ôm người giờ Tý Hồng Lâu Mộng
Có lẽ Tào gia đã hết hồn?
Trăm năm thân thế người lương đống
Còn mỗi miên du để sinh tồn.

            ĐÔI BỜ BIỂN NHỚ.


Sóng đua nhau xé, thương biển rách
Để bọt te tua vá víu bờ
Em bỗng Dã tràng xây thành quách
Đã trắng tay chưa, mãi khóc hờ?


Ta đi ngang biển, không ghé biển
Mặc gió trùng dương thổi tanh nồng
Áo em qua hết mùa ly biệt
Hương cá mùi tôm, nhớ, thắt lòng. 


Trăm năm đặt cược Pacific
Nghiêng cánh buồm xưa đã mỏi mòn
Thuyền rông lượn gió Atlantic
Ta biết về đâu, bến sắt son?

         THIỀN DU GIỮA CHỢ.

Ngồi giữa chợ mà tu
Con mụ bán cá cũng thành bồ tát
Tì kheo, sa di chứng quả hạnh quét rác
Là bữa A la hán từ bi quản lý thị trường. 


Khi lòng đã lạnh tanh thù hận
Ra ngồi giữa chợ mà tu
Đâu đâu cũng thấy uyên nguyên nhẹ bẩng
Gánh hàng bông ngũ sắc rùng mình hóa vạn đóa vô ưu. 


Ngồi giữa chợ mà tu
Bày thơ ra phơi, thơ tánh linh hóa kệ
Em đi qua, tín nữ chợt luân hồi
Kinh thư ai bảo ta lạc đệ
Vội vã giộng chuông làm gì để cỏ lá tháo mồ hôi. 


Khi qua giáp một vòng vinh nhục
Ra ngồi giữa chợ mà tu
Xót Đường Tăng dặm trường lên Tây Trúc
Sao không ngồi cùng ta hóa Phật giữa thiền du?

         GÁI BỎ ĐI RỒI.

Em đi bỏ lại cơn mưa
Nặng lòng thả giọt lưa thưa ướt chiều
Tôi chìa tay hứng buồn thiu
Từng khe ngón hở biết nhiêu cho đầy. 


Em đi quên món tóc gầy
Ngổn ngang trên gối vụn mây tôi nằm
Sợi dài trói một trăm năm
Xuân thì mấy cạn, tuổi đàn hồi chưa? 


Em đi xách gói rơi người
Tôi ngơ ngác đứng chờ trời vẫy tay
Thế mà mây thấp cứ bay
Bóng em biền biệt, còn may mắn gì?

         MỘT MÌNH VỚ VẨN.

Một mình, uống tạm ly rượu cúng
Chưa cạn tuần nhang đã nhạt phèo
Người trong di ảnh cười lạnh lẽo
Thương mấy thì thương cũng ngàn  trùng. 


Một mình, ăn tạm tô bún mắm
Trái ớt òa cay nhớ miệng người
Mùa đông xưa ấy môi đỏ thắm
Ta cắn vào nhau, hương mắm ơi! 


Một mình, ngủ tạm lưng bờ gió
Mộng chồng lên mộng áo hoa bay
Da em trắng bóc như lòng giấy
Ta dám nhuộm đâu vết hẹn hò. 


Một mình, nhớ tạm người cố lý
Tóc ấy nghe thơm tận cuối trời
Con gái nhà ai cười thủ thỉ
Đừng nói trăm năm chi, lả lơi!

        RỒI NHƯ GIỌT NẮNG CUỐI.


Rồi như giọt nắng cuối mùa
Thương hương tiếc ngọc về khua khoắng vườn
Dọi lên rêu cũ xanh tường
Hình như đâu đó vô thường nhớ quên?

 
Rồi như giọt nắng cuối ngày
Rưng rưng trăn trối màu vay trả mòn
Nợ nần chi cõi vuông tròn
Biết mai trời đất có còn ngó nhau? 


Rồi như giọt nắng cuối chiều
Ngập ngừng đánh vỡ bóng hiu hắt tàn
Tiễn chim về phía yên hàn
Nghe trong ly khúc nhịp vàng son reo? 


Rồi như giọt nắng cuối đời
Em gieo oan khuất xuống trời xuân thu
Hoàng hôn chi để rối mù
Sương chìm nặng trĩu lối phù hoa ta? 


Rồi như giọt nắng cuối cùng
Ta treo ta giữa điệp trùng nhục vinh
Phút lâm chung bỗng giật mình
Bóng đêm đổ xuống chôn hình hài nhau?

                      (HÙNG NGUYỄN)

-----------------------














Tits 2 núm v.
Breast V
Bubssy V gợi cảm
Pussy l
(vagina)
My cunt n.l.
Go to pee tè
Go to poop ị
Anus lđ
Buttocks mông
My dic c
Dic c
My cum nc
Penis c
Rod hon d.
1-At home and at school.
2- The World We Live In.
3-The Way We Lived.
4-Our Changing World.
5-Life In English-Speaking Countries.
6-Literature In English.

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2020

NẾM GIỮA MÙA XA. (Lục bát Hùng Nguyễn)

           NẾM GIỮA MÙA XA.

Ta, người xứ biển lên rừng
Nếm mưa lạt nhách, rưng rưng nhớ nhà
Rừng già lấy phải trăng già
Đâu hay trai trẻ tu oa khóc mình.

Ta, người hạ bạc lên đời
Nếm ly cognac, thương người làng Vân
Người xa lấy phải người gần
Đâu hay viễn xứ rất cần nụ hôn.

Ta, người đổ rượu lên thơ
Nếm câu "Túy ngọa" buồn ngơ ngẩn buồn
Thương người nuôi tóc đầu nguồn
Chải trăm năm giấc mộng suông đôi bờ.

Ta, người sấp mặt lên trăng
Nếm trăng mới mọc, thương trăng chớm già
Chợt đêm ngứa cổ san hà
Tiếng con sói độc vỡ òa vọng tru.

                  (HÙNG NGUYỄN)


VỀ ĐÂY CHIM HÓT. (Thơ Hùng Nguyễn)


           VỀ ĐÂY CHIM HÓT.

" Đưa mỏ đây hun cái!"
Em về từ phương Nam
Cánh đường xa bụi bặm
Hót chi vội, Chìa vôi?

Em đi bao nhiêu tối?
Em vắng bao nhiêu chiều?
Dưng, thinh không líu ríu
Về rồi phải không, ta?

"Đưa mỏ đây hun cái!"
Nghe thử mùi chia ly
Ơ... hình như vạn lý
Hương xứ người chua chua?

Ta nằm như Ong chúa
Đón mật về trăm năm
Trên vườn xưa ăm ắp
Em hút đầy thiên thu.

"Đưa mỏ đây hun cái!"
Là chặn lời quanh co
Nét son nhòe dấu đỏ
Trên lối cũ xuân thì.

Ờ... Chim kêu rủ rỉ
Xứ Bắc vừa xanh mây
Ôm nhau không động đậy
Thở cho đầy mai sau.

" Đưa mỏ đây hun cái!"
Có gì đâu?
Hơi... hôi.

                 (HÙNG NGUYỄN)



NEO. (Hùng Nguyễn)

                 NEO.

Neo lòng một góc sông khô
Nằm nghe ta mỏi thương hồ đêm nay
Đò đầy nặng một trăng dày
Vàng son xưa đó buông tay mà về.

Neo tình lau lách ngõ quê
Khua sương tiếng vạc bộn bề viễn phương
Dò la khói sóng miên trường
Bóng con tiểu lý quẩy Tương giang người.

Neo đời ở chỗ kiếm rơi
Loay hoay mải miết dấu nơi mạn đò
Khỏa tay hớt bọt cứt cò
Dường như lưỡi sắc gây trò tang thương.

                   (HÙNG NGUYỄN)



ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ. (Lục bát Hùng Nguyễn)

         ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ.

Ngả Tư đèn đỏ đèn xanh
Chần chừ lưỡng lự khúc quanh đời mình
Thì thôi,
Bấm bụng vô tình
Bên kia tri kỷ nín thinh đèn vàng.

Ngả Tư xanh giục ta về
Mùa xuân còn chút sắc tề tựu hương
Trăm năm đâu mấy vô thường
Vài giây phút đỏ ngáng đường dễ sao?

Ngả Tư xanh đỏ đổi đèn
Lòng người tắt mở nhớ quên gọi là
Trùng trình ngang dọc gần xa
Đèn vàng em thắp, nhắc ta tạm dừng.

             (HÙNG NGUYỄN)*4:35AM, 7/30/2020


GHI CHÉP LẺ.

"Như con gấu già ngủ chưa đủ giấc mùa đông
Ta thức dậy giữa trái tim em nông nổi..."

"Chiều,
Tôi đốt tôi
Nghe mình cháy dần
Ngày mai có khói
Bay vào hư không..."


MÙA QUÊ. (Thơ Hùng Nguyễn)

             MÙA QUÊ.

Em về,
giữa mùa thu lá bói
Ta mỏi chân đời, buồn ngẩn buồn ngơ
Trăm năm khánh kiệt
Duyên duyên nợ nợ
Chiếc lá vàng đầu tiên rụng xuống,
Lạc loài.

Chòng chành sóng,
Đò ngang đò dọc
Chiều mặt sông nhăn nhúm vết chèo
Người như chiếc bóng, ngày mỗi héo
Em vớt lên bờ làm gì? Có đủ nắng hong?

Ta đem bán mùa xuân, rẻ mạt
Mua góp mùa thu chúng mình thuở trắng tay
Môi em nụ cười bói nở , đêm thây mẩy
Hun hút rồi,
Tuyết bói, trắng,
Đông sang.

                         (HÙNG NGUYỄN)