Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2023

THƠ BUỒN LỆ CHI VIÊN & TƯƠNG KIẾN.

       THƠ BUỒN LỆ CHI VIÊN.


Xưa nay phố thị Sài Gòn 

Chưa ai nghe tiếng chiếu gon rao mời 

Ta, hồn Uy Viễn bật cười 

Dường như Thị Lộ chào đời đêm qua. 


Đường đời ai đánh đùng xa

Để ta vướng mắt gió hoa bụi hồng

Dường em, sáo đứng cửa lồng

Phân vân quen lạ cành cong ra vào?


Nắng mùa thu vẫn hanh hao

Bên này bên nọ lạc vào cõi nhau

Tri âm đâu nệ trước sau

Lệ Chi say khướt từng câu thơ buồn.


                   (Hùng Nguyễn)

________________________

           TƯƠNG KIẾN.


Muộn màng chi cuộc tri âm 

Thu vàng e nhuộm nắng bầm lá xanh

Người rơi từ mộng thiên thanh

Ta bâng khuâng hứng mong manh chiều đời.

Ru nhau thinh lặng à ơi 

Để trăm năm đó đầy vơi kiếp này. 


                  (Hùng Nguyễn)

    *Tặng cô bé 1995 A.PL










ĐI NHƯ VỀ, VỀ NHƯ ĐI (Thơ Hùng Nguyễn)

      ĐI NHƯ VỀ, VỀ NHƯ ĐI.


Ta đi như sóng, ta về như bọt

Biển tự ngàn xưa vẫn đón đưa người 

Có tiễn có chào cũng lời chuốt ngót

Những mất những còn rã rượi hụt hơi.


Ta đi như trộm, ta về như khách

Mồ mả cha ông để gió thổi mòn

Bao đời cỏ úa nhang tàn khói lạnh

Theo đời ta trơ tráo phận cháu con.


Ta đi như chó, ta về như chuột

Lơ láo nhìn quanh đâu cũng ơ hờ

Áo gấm về làng, gió làng buôn buốt

Còn gì buồn hơn lang sói sa cơ.


Ta đi như say, ta về như ngủ

Một hồn hoang chưa sạch nợ trăm năm

Những vết sông hồ một đời mưng mủ

Chờ thiên thu trút phứt lớp dâu tằm.


                       (Hùng Nguyễn)


Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2023

CÁI ĐÊM BUỘT MIỆNG GỌI MÌNH. (Lục bát Hùng Nguyễn)

         CÁI ĐÊM BUỘT MIỆNG GỌI MÌNH.

Cái đêm bậu gọi Mình ơi
Qua rưng rưng mắt thương người oan khiên
Nắng mưa khô ướt hai miền
Đêm chung đụng chợt về nghiêng một mùa.

Cái đêm qua gọi Mình ơi
Bậu cười khổ sở tình nơi mộng hờ
Trăm năm ai rỗi mà chờ
Thương chi cho uổng từng vơ vét này.

Cái đêm xúm gọi Mình ơi
Cả hai chết lặng một trời hợp tan
Qua hôn môi bậu sỗ sàng
Đỏ chi đỏ thế, đầu hàng nhau thôi!
 

                  (HÙNG NGUYỄN)


 

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2023

BỐN MÙA TÓC GIÓ LẦU HOA.(Lục bát Hùng Nguyễn)

             BỐN MÙA TÓC GIÓ LẦU HOA.

Dẫu mà sợi tóc chẻ đôi
Bậu ơi cứ thế, cứ bồi hồi qua
Thương nhau cái nghĩa hải hà
Sông bao nhiêu nhánh cũng hòa biển xanh.

Dẫu mà sợi tóc chẻ ba
Bậu ơi cứ giữ, trói qua hết đời
Xưa hun trán bậu lý lơi
Mà cái mùi tóc cứ chơi vơi hoài.

Dẫu mà sợi tóc chẻ tư
Bậu ơi cứ chải từ từ rồi suông
Qua đi cho hết đời buồn
Xin về nằm chết gối cuồn tóc thơm.

Dẫu mà tóc xõa ngứa vai
Bậu ơi chịu khó búi hai quả đào
Cũng là cái nợ tri giao
Trăm năm không trọn biết sao tạ tình.

Dẫu mà tóc ấy cằn xơ
Bậu ơi cũng ấm bến bờ riêng qua
Dẫu mà duyên phận ngùi xa
Một đêm tóc gió lầu hoa... bốn mùa.
 

                (HÙNG NGUYỄN)





CHIỀU NGHIÊNG THEO PHÍA XUÔI VỀ.(Lục bát Hùng Nguyễn)

         CHIỀU NGHIÊNG THEO PHÍA XUÔI VỀ.

Xuôi về,
Một bóng ta dồn
Nghiêng bề lá đổ hoàng hôn,
thoắt buồn
Chiều say,
Chiều chuốc rượu suôn
Nghiêng mùa đời xuống, nhấc ruồng rẫy lên

Xuôi về,
Một dáng người vênh
Nghiêng vai hắt gánh chồng chênh,
rồi cười
Chiều quên,
Chiều nhuộm ráng trời
Nghiêng trăm năm xuống, hứng lời ngàn năm

Xuôi về,
Một nửa hồn căm
Nghiêng lòng trút nỗi lặng thầm,
chợt xiêu
Chiều tàn,
Chiều vỡ hoang liêu
Nghiêng màu nắng xuống, cõng thiều quang đi

Xuôi về,
Một phố từ quy
Nghiêng con mắt rót biệt ly,
vụt òa
Chiều em,
Chiều tả tơi hoa
Nghiêng trăm cánh xuống, vẫy ta,
bội tình

Xuôi về,
Một nẻo vô minh
Nghiêng lưng giấu mặt lục bình,
riêng ta
Chiều ta,
Chiều rũ phù hoa
Nghiêng ân oán xuống, đội hòa khí lên.
 

                    (HÙNG NGUYỄN)


 

CỌT KẸT... CỌT KẸT, CỬA MỞ. (Lục bát Hùng Nguyễn)

       CỌT KẸT... CỌT KẸT, CỬA MỞ.

Cọt kẹt... Cọt kẹt
Sững sờ
Cổng thiên đường ấy khép hờ thế thôi
Ai người táo chín trên môi
Một lần nhục thể kín đôi tay khờ.

Cọt kẹt... Cọt kẹt
Thẩn thờ
Áo xiêm rơi vãi  giấc mơ địa đàng
Mở toang,
trăng xuống khẽ khàng
Cười Eva lỡ nhuộm vàng Adong.

Cọt kẹt... Cọt kẹt
Then long
Trái tim người cũ có chòng chành đâu
Người nay hé cánh cửa sầu
Đón chân hạnh ngộ thượng lầu tri âm.

Cọt kẹt... Cọt kẹt
Rồi câm
Nghe thinh lặng xuống giữa tầm hoan xuân
Ngàn sau thương lấy thanh tân
Tổ tông nên tội,
đòn trần gian ta.
 

                                (HÙNG NGUYỄN)


Thứ Tư, 8 tháng 3, 2023

BÂY GIỜ MÌNH HƯỞNG THỌ. (Thơ Hùng Nguyễn)

             BÂY GIỜ MÌNH HƯỞNG THỌ.

Ta bây giờ hưởng thọ
Em dường hết hưởng dương
Hẹn nhau rời quán trọ
Trăm năm cuối nẻo đường.

Ta bây giờ cũ rích
Em cũng cũ sơ sơ
Cứ nhìn nhau tĩnh mịch
Đêm chập chùng lý lơ.

Ta bây giờ tháng Chạp
Em giờ hăm mấy âm
Bất ngờ mưa áp thấp
Trăng nhiệt đới mù tăm.

Ta bây giờ cuối dốc
Em cũng qua nửa đèo
Chuyến xe chiều lộc cộc
Đưa nhau về hắt heo.

Ta bây giờ đông tận
Em nhuốm vàng lập thu
Sưởi đời nhau lấn cấn
Ấm đủ mùa mộng du.

Ta bây giờ cạn kiệt
Em chỉ còn lưng lưng
Vét chi nhau da diết
Mai lấy gì hồi xuân.

Ta bây giờ đuối sức
Em thở đã dập dồn
Nhìn nhau cười rấm rứt
Đứt bóng kịp gì... hôn.
 

               (HÙNG NGUYỄN)