Thứ Ba, 23 tháng 1, 2024

ĐÀNH ĐỂ MÙA ĐÔNG TRÔI QUA-(Lục bát Hùng Nguyễn)

        ĐÀNH ĐỂ MÙA ĐÔNG TRÔI QUA.


Mùa đông có trận mưa mùa
Mùa đông có ngọn gió đùa nhởn nhơ
Mùa đông có ít bài thơ
Mùa đông có gã thừa cơ làm liều.

Mưa chưa ướt nổi phố chiều
Gió chưa xua nổi nỗi hiu hắt trời
Thơ chưa dụ nổi tim người
Ta chưa thức nổi phần đời mộng du.

Thì ra mưa nắng phập phù
Thì ra gió kẹt giữa mù mịt mây
Thì ra thơ đã trắng tay
Thì ra ta trót ngủ say đời mình.

Mưa đành khô giữa vô tình
Gió đành vuốt mặt về rình áo hoa
Thơ đành chết dí phôi pha
Ta đành nuốt hận tuổi già không... Em.

                       (HÙNG NGUYỄN)
                                *Tháng 1/2024

Chủ Nhật, 7 tháng 1, 2024

BUỔI CHIỀU CÓ TIẾNG CHIM GÕ KIẾN. (Thơ Hùng Nguyễn)

 BUỔI CHIỀU CÓ TIẾNG CHIM GÕ KIẾN.

          (Thơ Hùng Nguyễn)


Khi lòng ta rỗng tuếch

Em bước vào, không hay

Giật mình, trơ mắt ếch

Ngớ ngẩn cười, tỉnh say.


Khi thân ta mục ruỗng 

Em, Gõ Kiến một chiều 

Từng âm thanh lốc cốc

Ta rụt rè, liêu xiêu.


Khi đời ta cuối dốc

Em, một ngày váy hoa

Gót digan lồng lộng

Cuốn ta vào phong ba.


Khi rượu ta vừa cạn

Em chìm chi đáy ly

Ta nghiêng đời vớt vát 

Một giọt cuối, lạ kỳ.


Khi buồn ta trơ trọi

Ngồi nhìn em xa xa

Mơ nụ cười vô tội

Nở giùm chiều 

riêng ta.


---(HÙNG NGUYỄN-1/2024)---



Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2023

EM VÀ CHÚ (Thơ Hùng Nguyễn)

        EM VÀ CHÚ.


Sao gọi ta bằng chú
Mà nhất nhất xưng em?
Mắt Điêu Thuyền ba lém
Xui Đổng Trác rùng mình.

Cứ gọi ta bằng chú
Sá gì vài chục năm
Em một ngày lẩm chẩm
Bước quanh ta, tức cười!

Mãi gọi ta bằng chú
Đừng lỡ miệng Anh ơi
Kẻo lòng ta chới với
Một thiên hà cách ngăn.

Nhớ gọi ta bằng chú
Cho đến khi lấy chồng
Tình này như giấc mộng
Chú và Em hẳn... quên.

           (HÙNG NGUYỄN) 


Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2023

THƠ BUỒN LỆ CHI VIÊN & TƯƠNG KIẾN.

       THƠ BUỒN LỆ CHI VIÊN.


Xưa nay phố thị Sài Gòn 

Chưa ai nghe tiếng chiếu gon rao mời 

Ta, hồn Uy Viễn bật cười 

Dường như Thị Lộ chào đời đêm qua. 


Đường đời ai đánh đùng xa

Để ta vướng mắt gió hoa bụi hồng

Dường em, sáo đứng cửa lồng

Phân vân quen lạ cành cong ra vào?


Nắng mùa thu vẫn hanh hao

Bên này bên nọ lạc vào cõi nhau

Tri âm đâu nệ trước sau

Lệ Chi say khướt từng câu thơ buồn.


                   (Hùng Nguyễn)

________________________

           TƯƠNG KIẾN.


Muộn màng chi cuộc tri âm 

Thu vàng e nhuộm nắng bầm lá xanh

Người rơi từ mộng thiên thanh

Ta bâng khuâng hứng mong manh chiều đời.

Ru nhau thinh lặng à ơi 

Để trăm năm đó đầy vơi kiếp này. 


                  (Hùng Nguyễn)

    *Tặng cô bé 1995 A.PL










ĐI NHƯ VỀ, VỀ NHƯ ĐI (Thơ Hùng Nguyễn)

      ĐI NHƯ VỀ, VỀ NHƯ ĐI.


Ta đi như sóng, ta về như bọt

Biển tự ngàn xưa vẫn đón đưa người 

Có tiễn có chào cũng lời chuốt ngót

Những mất những còn rã rượi hụt hơi.


Ta đi như trộm, ta về như khách

Mồ mả cha ông để gió thổi mòn

Bao đời cỏ úa nhang tàn khói lạnh

Theo đời ta trơ tráo phận cháu con.


Ta đi như chó, ta về như chuột

Lơ láo nhìn quanh đâu cũng ơ hờ

Áo gấm về làng, gió làng buôn buốt

Còn gì buồn hơn lang sói sa cơ.


Ta đi như say, ta về như ngủ

Một hồn hoang chưa sạch nợ trăm năm

Những vết sông hồ một đời mưng mủ

Chờ thiên thu trút phứt lớp dâu tằm.


                       (Hùng Nguyễn)


Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2023

CÁI ĐÊM BUỘT MIỆNG GỌI MÌNH. (Lục bát Hùng Nguyễn)

         CÁI ĐÊM BUỘT MIỆNG GỌI MÌNH.

Cái đêm bậu gọi Mình ơi
Qua rưng rưng mắt thương người oan khiên
Nắng mưa khô ướt hai miền
Đêm chung đụng chợt về nghiêng một mùa.

Cái đêm qua gọi Mình ơi
Bậu cười khổ sở tình nơi mộng hờ
Trăm năm ai rỗi mà chờ
Thương chi cho uổng từng vơ vét này.

Cái đêm xúm gọi Mình ơi
Cả hai chết lặng một trời hợp tan
Qua hôn môi bậu sỗ sàng
Đỏ chi đỏ thế, đầu hàng nhau thôi!
 

                  (HÙNG NGUYỄN)


 

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2023

BỐN MÙA TÓC GIÓ LẦU HOA.(Lục bát Hùng Nguyễn)

             BỐN MÙA TÓC GIÓ LẦU HOA.

Dẫu mà sợi tóc chẻ đôi
Bậu ơi cứ thế, cứ bồi hồi qua
Thương nhau cái nghĩa hải hà
Sông bao nhiêu nhánh cũng hòa biển xanh.

Dẫu mà sợi tóc chẻ ba
Bậu ơi cứ giữ, trói qua hết đời
Xưa hun trán bậu lý lơi
Mà cái mùi tóc cứ chơi vơi hoài.

Dẫu mà sợi tóc chẻ tư
Bậu ơi cứ chải từ từ rồi suông
Qua đi cho hết đời buồn
Xin về nằm chết gối cuồn tóc thơm.

Dẫu mà tóc xõa ngứa vai
Bậu ơi chịu khó búi hai quả đào
Cũng là cái nợ tri giao
Trăm năm không trọn biết sao tạ tình.

Dẫu mà tóc ấy cằn xơ
Bậu ơi cũng ấm bến bờ riêng qua
Dẫu mà duyên phận ngùi xa
Một đêm tóc gió lầu hoa... bốn mùa.
 

                (HÙNG NGUYỄN)